Khuya ...

By Từ Linh Nguyên

Những mảnh đêm không biết mình mồ côi

Bìa trăng loang quên mình rất muộn

Khuya nhảy cẫng bên bờ gió cuống

Cùng luân vũ điệu...rơi


Có đôi lúc muốn là cỏ hoang

Mà hát ...

Hôm qua không biết về đâu

              con đường quen hoá lạ

Đi mấy vòng lại chạm sông

Mặt trời trút những cơn ho trút lên sóng
Sóng nhàu như mắt

Đăm đăm chảy về đâu không rõ

              chỉ biết là trôi ...


Ngồi bên hiên

Nghe thời gian rụng xuống tay người
              những giọt tròn như số phận

Vàng tay khói thuốc

              thả lên trời vài sợi không

Lại rụng về một đồng tử nhói

Trong nhãn cầu thắp lửa cháy niềm khuya ...


                                18/11/2009

More...

Giao mùa ...

By Từ Linh Nguyên

Thấp cao nên phải dẫm dò

Loanh quanh lại xéo lên bờ loanh quanh

Không lo ấm lạnh đã đành
Làm sao biết được mong manh mà ngờ


Gió gì gió đến là to

Lỡ đâu thổi dạt mất mùa tôi đi

Mai kia cỏ mọc xanh rì

Biết tìm đâu. Ở đâu. Khi chớm chiều ...


Ngoài kia mùa mới vừa xiêu

Đã nghe chiêm ló vụ phều phập lo

Nấp ne ngày tháng rình mò

Rình rang mưa nắng bày trò lêu têu


Bãi ngang quẩy một gánh chiều

Tôi đi gom những rác rều về phơi

Phòng khi mưa lạnh tối trời
Đem ra nhóm lửa bớt h
ơi gió lùa


Ghé đình xin một lá bùa

Bỏ vào trong ngực cho mùa đỡ nghiêng

Tôi đi mót ngày từ đêm

Trở về không biết mình quên nhớ gì

                             29/11/2009


More...

Muộn ngày ...

By Từ Linh Nguyên


Thôi ! Nắng đã ngả sang màu vôi cũ
Rêu vừa loang hơn mấy bậc ngày
Giang hồ. Gió nhớ hơi mùa lữ thứ
Ghé sông chờ nhập bọn với mây rông
 
Rồi ta ạ. Ngày bây giờ rất khác
Ngay khi cười cũng xế bóng hoang phôi
Con bói cá bói một chiều không hẹn
Đứng chôn chân trên cọc nhọn đời
 
Năm tháng rỗng không khoe mùa hợp cẩn
Lũ dơi gầy chập choạng dưới cây say
Nắng buông cung mũi tên chiều đi lạc
Giọt hoàng hôn hắt đỏ bóng lưu đày
 
Ta còn đợi chiêm bao về trêu cợt
Ừ thì buồn ngửa cạn cái suông bôi
Dẫu có quên bên bờ sông gục ngủ
Rồi đã say thì lở cũng như bồi  . . .
 
. . . Buồn . Hát nhảm vài dăm câu hờ hững
Nhớ vẫn cồn như sóng phía loay hoay
Trách làm chi. Một chút chiều ương dở
Khi mình ta nhập nhoạng giữa đêm - ngày
 
               Bến Bạch Đằng TDM 04/11/2009
 

More...

Lục bát cho một cuối năm

By Từ Linh Nguyên

1.

Coi thường cái khoảng Đời - Yêu

Cả tin chân ngập những chiều lá đa

Khói hương khuất mộng Ta Bà

Ê a dăm chữ kinh khề khà chơi . . .


Tháng ngày vừa mới buông xuôi

Tập cười qua cửa ngõ đời phù đoan

Chân ngôn. Trăng tịnh. Sương đàn

Thắm hoa lối trước. Biếc ngàn cỏ sau


2.

Ai ngờ nẻo thuộc chưa lâu

Liễu xa vẫn đứng bên cầu trêu ngươi

Khói hương theo gió lên trời

Lá đa quét mãi vẫn ngời mạch tương


Ôi duyên. Rất mực vô
ờng

Nhân gian vô thỷ tỏ ờng đó không?

Cúi buồn ngửa mặt mà trông

Trốt tung cơn nhớ. Càn khôn tơi bời ...


3.

Trăng - Sương ... giờ vẫn cứ rơi

Không ra khỏi bến mắt cười em ngoan

Dạ thưa. Xin khất U Hàn

Ta về chơi giữa trần gian mà cười


Bây giờ ngộ một Em thôi

Sắc - Không. Chảy tự nguồn khơi cũng mình

Mai sau về phía huyền linh

Kiết già. Nhớ cõi nhân tình mà vui . . .

                                       30 /12/2009

More...

Không đề cho ngày không tên...

By Từ Linh Nguyên

 

1.

Rung ngày cho rụng xuống đêm

Ngoài ngai ngái cỏ đã mềm giấc khuya

Lắng nghe con nước đi về

Vạt chiêm trũng với mùa khê thở dài


Hờ sương thẫm xuống bờ phai

Hình như gió trở có vài âu lo


2.

Nghe ngày tháng bước lần mò

Lời ru gãy sáng mấp mô bãi cồn

Ầu ơi ... nửa giấc mơ con

Vàng hoa cải dỗ lối mòn bến sông


Đò ngang chở mấy phập phồng

Sợ vui lạc giữa buổi đông chợ gầy


Tôi đi vơi gần nửa ngày

Đã mua cười khóc đủ đầy gánh quang

Thì thôi đi chợ nước làng

Lẽ đâu về với bàng hoàng tay không


Đếm mình thấy lẻ ra sông

Đếm sông lại chẵn cả dòng buông trôi


3.

Hỏi rằng ngược phía nào. Ơi

Để tôi tìm nhặt những lời ru xanh

Vừa may ở phía đầu cành

Trăng còn chớm nụ mong manh với chiều


Gỡ lời thơ rối khê nhiêu

Kịp buông. Bớt vắng ít nhiều bơ vơ ...

                    12/12/2009

More...

Điên điên một chút mà ngông ...

By Từ Linh Nguyên

 

Đời là cái gì hả nhau

Biển dâu. Bất quá đi hầu diêm vương

Bước đi vẫn một con đường

Không to thì nhỏ. Lựa lường mà chi


Nắng thì vẫn thế mà đi

Mà mưa chẳng lẽ ngồi khi với mình

Đã ngùi một kiếp tử sinh

Thì diễm hạnh với điêu linh cũng cười


Hôm qua vừa thức bên đời

Thấy mặn ngọt với hợt hời cũng qua

Ai mà chẳng giống người ta

Khác chăng thác có làm ma khóc người ?!


Mắt trân trân nhìn lở bồi

Ngạo câu cười cợt. Kệ đời bán rao

Vui thì ấm ớ tào lao

Có khi thưa thớt cài dao vào lời


Xa. Thì xa đến vạn đời

Mà gần. Bán đất buôn trời cũng cam

Mới hay buộc miệng khôn càn

Dấu sao được giữa  ngửa ngang thế cuồng


Mặc đi .Vốn một buông tuồng

Xuôi hay ngược cũng kịch tuồng mà thôi

Tru lên cho bõ một lời

Lỡ mai kia ngậm ... Uổng đời kiêu ngông

                                 

                                                                06/12/2009

More...

Và tự do ... nghĩa là mình rất vắng

By Từ Linh Nguyên

                                             (Viết linh tinh với Thơ ....)

Khi buồn và nhớ em thì anh làm gì !

Mỉm cười thả vài nhúm trà vào tách để thấy sóng lừng lên qua khẽ chân răng ...
Ngư
ời khác thì cứ tấm tắc về ý nghĩa của việc uống trà ( anh không thấy điều đó). Anh thì chỉ thấy chát và đắng  thoảng mùi thơm ... Cần đến nó khi con mắt cần mở trong những đêm nhắm ... để nhớ và viết


Nh
ưng viết chính là trạng thái điêu linh nhất của điêu linh khi ngày chưa em. Bất tất phải che dấu khi nhớ em là lúc anh rất buồn lại biết cười với mình. Tại sao chỉ cứ phải là nhớ ?!


Tổ quạ làm để đẻ trứng và ấp con ( dầu quạ màu đen) những tổ khác dù đẹp cách mấy cũng đều chỉ để làm việc đó !

Hãy nói về vai trò chính của ngày và đêm là thức và ngủ

Ở trạng thái không cân bằng. Ta đang chết bởi sự suy diễn của chính mình

Ta đã sống bao giờ chưa? Khi chôn chính ta vào ngục tù chật chội của những lý thuyết suông đã đầu độc ý thức từ những thế kỷ trước


Này em những loài hoa chỉ để nở hoa. Mọi ý nghĩa đều bắt đầu từ vụ lợi của con ng
ười. Con người cần khai thị những tù tăm trong nhãn cầu chỉ hai màu trắng và đen ( hay con người bị mù màu ?!). Em đẹp và duyên hơn thế nữa em là Thơ để những góc cạnh ngày bớt nhói


Và anh sinh ra để viết về em ( dù trong lặng lẽ )
đơn giản thế thôi. Khi nhớ em cần uống trà anh hát những tiếng của đắng và chát thoảng mùi thơm. Không thể nói trà ngọt được vì ngọt phải là đường.Bởi ngày chưa em trái tim tham lam không chỉ nhớ là đủ anh cần em từng giây bên mình. Đời quá hữu hạn biết đâu ngày mai mình chết ?!


Cũng nh
ư ngày hôm qua anh nói yêu em ( tất nhiên là em không biết đâu) nhưng thế giới này cần phải biết điều đó ! Cũng như mùa cần phải biết về gió mưa thậm chí là bão dông và có thể ai đó đã chết vì đói hoặc giả là đá đè đất lở ( sự cố mà bởi trong em không có họ) hoặc là nói cười một cách hơi bị ... kiêu hãnh ( như anh) ... Đại loại đó là việc hiển nhiên của cuộc sống. Hiển nhiên như anh yêu em viết về em như cần phải thở ...


Nh
ưng đã có những điều không bao giờ hiển nhiên được coi là hiển nhiên ví dụ như cô Tấm dội nước sôi và làm mắm thịt người . . . Thế mà đời lại coi đó là mẫu mực và chúng ta từng phải học về điều đó như một tấm gương. Anh thì lại thấy Thủy Tinh như một phần đời mình trong đó. Lạ nhưng còn có bao chuyện lạ không thể lạ hơn. Nhưng đời thích dối mình bằng những lời trong chương điều của giả dối đời không dám liều bởi tự do của tình cảm mình khát vọng mình ...


May còn có em vênh váo mà hiền  cong cớn mà dịu dàng  và 
khóc bằng nước mắt chưa bao giờ nhạt mặn và xót như những gì đã xót xa của đời người cần được hát một cách rất chi là ngậm ngùi . . . Em thật bởi không như đời che dấu những cơn khát của mình ...


Để anh bây giờ đang rất buồn và nhớ em... Việc hiển nhiên anh có thề làm bây giờ là uống trà viết và nhớ ...

Những bài về trà ...

Có cần pha vào một chút đường không nhỉ ?!

                                                                             09/12/2009

More...

Dỗ mùa ...

By Từ Linh Nguyên

Cái ngày sông rẽ vào sông

Mùa thêm những chuyến đi rông qua ngày

Ném mình lên phận cuốc cày

Chân bì bõm những cơn trầy trật hoang

Ruộng bờ phơi giấc. Bàng hoàng

Nửa xanh thúng mủng. Nửa vàng nong nia

Dẫy chưa trót vạt lọi lìa

Đã lơ láo mọc kín bìa ngáo ngơ




Gác trăng lên nhánh mưa hờ

Cũng toan cuốc kịp một giờ hoàn nguyên

Mà hay khuya đói đêm phiền

Nhánh mưa gãy lả. Trăng biền biệt rơi . . .


Vậy là mưa. Vậy là thôi

Còn nguyên một cái lở bồi nằm ngang

Vốc khuya khoắt bỏ lên sàng

Xuống sông đãi lụi mấy hàng sóng xô




Vớt trăng cõng đói lên bờ

Hấp hô lại cái mong chờ mà nguôi

Với tay níu sáng qua trời

Vá cho đỡ rách cõi đời trống không




Từ ngày sông rẽ vào sông

Bao nhiêu ấm lạnh xuôi dòng lanh canh

Về thương cả những rách lành

Cuốc cày gieo tiếng cười xanh. Dỗ mùa . . .

                         15/11/2009

More...

Dạ thưa tôi với muộn chiều

By Từ Linh Nguyên

Đi ra rồi lại đi vào

Bỗng dưng cái bực thềm cao thế này

Có uống đâu sao mà say

Hay là say tự những ngày còn chưa


Chưa là chưa của chưa vừa

Trừ mưa cộng nắng cho thừa nhớ quên

Bình phương thành buổi nhá nhem

Khai căn còn lại nửa thềm một tôi


Lạ. Chiều nào có mưa rơi

Mà sao đêm lõm bõm bơi trước nhà

Giờ hút thuốc vặt với trà

Hỏi đời đi vắng hay là ngủ quên


Ngồi xuống rồi lại đứng lên

Thấy thừa ra cả một bên thiếu người

Có khi mếu lại như cười

Có khi không lại bằng mười. Cũng hay


Mười là mười cái hoay hoay

Nhìn đi ngó lại đêm ngày như nhau

Ngớ ngẩn hỏi chiều đi đâu

Thưa rằng đi đó. Chậm mau kệ nào


Đi ra rồi lại đi vào

Bỗng dưng cái bực thềm cao thế này

Nhéo mình xem tỉnh hay say

Biết đau. Vừa thoáng bóng ngày vụt qua

                              

                              Thứ Bảy 05/12/2009

More...

Lẩn thẩn với ngày ...

By Từ Linh Nguyên

1.

Ngày ơi ! Chiều để làm chi

Cho chân người vội tìm gì mà đêm
Cơn mưa vừa mọc bên thềm

Nó mài lưỡi sắc cứa liềm vào nhau

Mắt người mất ngủ từ lâu

Gió đừng mang lạnh thêm nhàu cái khuya

Tém mưa cho bớt lọi lìa

Cho nhau đỡ giật mình chia chác ngùi



2.

Ủ mùa mai cất thành trăng

Vui bầy lá nhỏ dung dăng ngõ vàng

Nhuộm tháng năm bớt cũ càng

Mà vờ quên chút lỡ làng cũng thôi


Sông từ mấy độ đầy vơi

Về vá víu những lở bồi mà ru

À ơi ... sâu cạn mặc dù

Tìm nhau. Cược với tù mù cũng bơi

Không dưng mình lại hắt hơi

Ai vừa nhắc? Tại ươn trời cũng nên
Hôm qua đời rách như điên

Điên từ cái thuở ngồi thiền với yêu



3.

Mình đi cày cuốc gieo mình

Bỏ hoang cái dạo sân đình với rêu

Câu thơ bọt rẻ như bèo
Gói xưa lem cái ngặt nghèo mốc moi


Be bờ tát mùa thôi nôi

Tay nghiêng gầu nắng đổ lời về sông

Nâng ngày cạn với mênh mông

Xưa sau ngất ngưởng về trong tiếng cười

                                   3/12/2009

More...