Này ơi ...

By Từ Linh Nguyên

Này kia đó nọ ... Ơi này ...

Chiều mưa cây gội cuộc bày đặt rơi

Tóc tơ dùng dắng phương đời

Tan là đã hợp mấy trời biệt ly


Từng là đã chín từng khi

Từng khi của những hoặc nghi từng chiều

Lũng ngày vừa chật màu rêu

Là đành tháng đuổi năm trều trật qua


Dốc cơn mê sảng giang hà

Rót nghiêng cồn bãi một ngà ngà say

Ngửa mùa xem vết chỉ tay

Ngổn ngang cỏ lá bày bày thắm phai


Nhặt lên một lá ngày hoai

Mưa lem ướt mặt hơn vài nhớ quên

Này đâu tuổi này đâu tên ?!

Này đâu ... đâu giữa triền miên bãi bờ


Thắp mùa một nén bơ vơ

Gọi nhau về lại mùa thơ ngây. Cười

Có vài tiếng trẻ khóc chơi

Thời gian rớt mỏng đôi lời võng xưa 
 
                                      Thu mưa 2010

More...

Là thế đó ...

By Từ Linh Nguyên

Là thế đó! Đỏng đảnh mùa trở giấc

Nhập nhoạng chiều và lũng sũng lời mưa

Nhếch nhác ta những vòng cua bất chợt

Tướp te buồn ... đá sỏi cuội phân bua


Tàn tàn nhớ. Quán hờ. Bia sủi bọt

Thì ê a cũng đỡ bớt xiêu ngày

Tưng tửng gọi : Ơi này kia đó nọ ...

Ghét nhau chưa mấy độ bưa chầy ?!


Là thế đó ! Đêm hay ngày cũng đó !

Nhóm hôn mê hun khói mịt hôn hoàng

Đốm đỏ rát bợt môi cười lạnh sóng

Nghênh nghếch đời ngóng hút bến hoang mang


Tàn cây mỏi lũ mây hờn chập choạng

Rủ nhau đi tự vẫn cuối sông mờ

Du tử hát ... bầy say lần dốc quạnh

Mặc vui buồn  lơ xụi gác hênh hơ


Là thế đó ! Cũng ươn lườn thế đó !

Thì lôi thôi đạo mạo cũng con - người

Say cho tận đến kỳ cùng cái ngửa

Ngẫm trần truồng- mũ áo. Khác chi ... Thôi


Ly chưa cạn. Rót rồi! Thôi cứ uống

Ngày hôm nay chưa cạn nói gì mai

Xin đừng khóc dẫu lòng loang nước mắt

Buồn hay vui cũng thế. Nói chi dài ...

                                    
                                              11/08/2010

More...

Chỉ mong mắt bị bỏ bùa

By Từ Linh Nguyên

 

Mặt trời đậu phía bãi sông

Tôi còn mang một chút lòng ra phơi

Chẳng may sóng vỗ đi rồi

Còn tôi với cái không tôi trở về


Từ ngày phố đến thay quê

Lời ru bạc phếch bên lề nắng mưa

Vắng rồi kẽo kẹt võng đưa

Tiếc thèm nhớ tiếng đò đưa bên lòng


Bây giờ ngày tháng bớt trong

Đêm rằm mà thấy trăng cong trên trời

Mẹ đem chổi quét lá rơi

Quét vun thành đống những lời ru nhau


Bồn chồn ngó trước tìm sau

Đâu rồi hương bưởi hương cau ngại ngần

Chỉ nghe tiếng nhạc xập xình

Mấy em cười nói tỏ tình xôn xao


Tôi cười mà mắt buồn nao

Chợt thương cái thuở yếm đào trăng ngân

Gói khăn trao gửi duyên thầm

Bây giờ điện thoại ghi âm hẹn thề


Còn vài vạt ruộng ngoài kia

Vẫn mơ những giọt sương khuya ủ mùa

Chỉ mong mắt bị bỏ bùa

Tôi chiêm bao lại những mùa quê thơm

More...

Điêu khắc

By Từ Linh Nguyên

Người buồn gì dấu mình kiếp đá

Mấy trăm năm sạm mặt gió ngàn

Dửng dưng đứng không hay đời ấm lạnh

Cuộc hoán đổi buồn như tiếng trần gian


Bao lớp thu mờ chuyện thế đa đoan

Ngày đã sáng đời về trong ánh nhạc

Đã xa lắc ... những vương triều vong lạc

Mộng son vàng năm tháng ngả nghiêng rơi ...


Ngày bây giờ khác lắm. Cố nhân ơi !

Ngựa buông vó và người về xứ sở

Không ai nhắc phía ngày xưa bồi lở

Giáo gươm chìm cho ngô lúa hồi sinh ...


... Gió thổi bụi vòm chiều đau lá trút

Hơi thu sương rờn rợn da người

Loang rêu cỏ áo bào phai gió trận

Chiến tích ngủ vùi trong đám lá khô rơi


Thôi đừng buồn! Cuộc sống mãi sinh sôi

Trái rụng xuống cho ngày cây biếc nụ

Bỏ kiếp đá để nụ cười lấp phủ

Rũ đau buồn .... cho tiếng hát lên tim

More...

xé dán ...

By Từ Linh Nguyên

                                          ( viết trên nền bức Thảo Nguyên 
                            tranh xé dán của QN Lê Thuận Nghĩa )

1.

khung rỗng ...

trên nền trắng con sóng gãy

héo mặt ngày.

những mẩu xé rời không biết về đâu

anh cùng một góc đắng

hát

những màu nguyên
không nguyên

hoàng hôn lìm lịm

hấp hối

mặt trời ho ra máu

những vết thù chờ xoá tên

thảo nguyên ném mình về phía cỏ

xanh ...


2.

Gió đứng thở

mệt

hoa xé mình ném vào mây

sau lùm cây

sông hoàn nguyên một quãng im

tiếng vó ngựa rạc phờ.

ngửa cổ hớp một ngụm mùa vào trống

nấc

rụi chiều ...


3.

những mẩu rời quên mình vừa rời

chiều ngọng

anh câm


trong góc đắng m
ắt ngựa dn

thảo nguyên nổi lềnh phềnh

trôi ...

còn nguyên những vết thù ...

                   15/3/2010

More...

Giang hồ ...

By Từ Linh Nguyên

                                                                          Lạ thay oan khí tương triều

                                                               Nàng vừa phục xuống Từ liền ngã ra

                                                                                ( 2535 - Truyện Kiều)

Giấc nào. Sầu tuyệt đăng ngôi

Địa duy - Thiên túng* . Thảy bồi hồi đau

Giáp buông. Áo tướp tưa nhàu

Kiếm cung gãy giữa một câu: Má hồng


Ngẫm đời có đếch gì không ?!

Nhục - Vinh. Hời hợt ngoài vòng đó thôi

Trơ trơ đứng thách cõi người

Thu thần. Gục gã giữa lời thương yêu


Tôi . Chẳng hảo hán. Chẳng tiêu diêu

Chỉ hơn nhau một phen liều quá ngang

Câu thơ phớt vẻ hoang tàng

Đối mình. Ghềnh vực. Buồn hoang hoác buồn


Chỉ mong làm cỏ bên nguồn

Mềm chân lơ đãng suối hồn ngây thơ

Mai sau có hỏi bây giờ

Dạ thưa. Tôi. Cỏ vương hờ tay quen


Anh hùng. Cũng giấc mơ hoen

Nọ khi khất cái cũng rèm chiêm bao

Tôi . Về cược với ba đào

Dẫu chìm. Phách vía tan vào bến Em

.......

* Bán khiên cung kiếm bằng thiên túng

   Nhất trạo giang sơn tận địa duy

More...

Ngồi lại với quê ...

By Từ Linh Nguyên

 

1.Mùa đi qua cánh đồng

Quê chìa cho tôi vốc bùn quá khứ

Những con đường gập ghềnh sống lưng trâu xảm lại cơn mơ gãy

Những gốc rạ mùa khô

Gió thổi dạt vào ngày mai vết chân ngập lũ

Gọi gì tôi cái ngày rửa trôi lem lấm vết trâu đầm bảnh bao áo mũ

Quên nói tiếng mày tao

Rủng rẻng nói cười trong cơn hôn trầm của đầu

Quẩy lại đôi quang gánh vai chợt đau ghiến mắt cay xè

Mót lại quá khứ như một thằng ăn trộm

Cái quá khứ đã bán đi không còn đủ tư cách để chuộc lại

Ơi cánh đồng của tôi !

Những cánh cò trở lại chưa tôi vá mình chút đỉnh

Những buồn vui trên con đường mòn dáng Mẹ

Ngày xưa ...


2. Những bức tường vôi trắng con mắt về

Hàng xóm thôi thăm nhau bằng lối tắt

Tôi tìm nơi gốc đa đầu làng tiếng chí chóe trẻ thơ bên trò khăng đáo

Đã rêu xanh trên tán vòm cổ tích

Rụng xuống đầu lộp bộp sương rơi

Thì ra không chỉ tôi lạc tôi

Người đã lạc nhau ngay từ ngõ xóm

Trong mắt nhau

Mùa đói !

Đói thân tình bởi những bờ tường cao mọc đầy kẽm gai

Những ánh nhìn lỗ châu mai lấp đầy ngờ vực

Người đang chửi nhau vì 100 đồng trong cái chợ bé tẻo teo ngã ba làng

Rổ rá rúm rụm bên ngày

Những chiếc nan thưa không đựng nổi lời ru không đựng được dòng nước mắt

Ngày xưa ...



3.Giỗ họ đầu năm nhà thờ đông người hơn

Lễ cúng cũng đầy và chất lượng hơn dạo cũ

Mà hình như hơi ít tiếng cười !


4.Tôi đi mông lung bên những vạt lau trắng bờ sông trắng

Tiếng trống hội từ ngôi đền mới xây làm cỏ giật mình

Mùa ngồng lên triền cải quá thì

Hoa vàng đến ươn ướt mắt hoàng hôn

Hạt sẽ ủ lại mùa sau đừng vội mà khóc

Trên lối mòn mệt nhọc

Loạng choạng chuông rơi xuống bến chiều nước cuốn mang đi

Ao chùa lâu không có người lấy nước

Phế tích một lời ru

Tôi cúi xuống lạy trước tam quan lổ loang thời gian đổ

Nhận ra trên nền gạch vỡ

Bóng của tôi vừa ngã xuống chân ngày


5.Giật mình trong tiếng niệm A Di Đà

Chợt đuối trên dòng sông cạn

Thì ra không phải biết bơi mà có thể sang sông

Có nhiều khi nước chỉ xâm xấp đầu gối mà vẫn chết đuối

Tôi đang chết đuối trong tư tưởng tôi

Khi thấy tôi là tôi

Lại nhớ về câu chuyện ma mờ bà kể cho tôi nghe ngày cũ

Trong khuân mặt đêm muôn vạn trạng hình

Không thể đóng thuyền để qua sông khi trong mình không có một con thuyền

Tôi về trong đôi mắt em bơi qua đời với sóng

Tỉnh và say là duyên

Trên lối quê nhường nhịn bước chân mình mà đi mùa đang hát

Ai cấy mùa đêm nay ...


6.Lẩm nhẩm hát vài câu

Dịu lại chút mình từ phía nhói

Em vừa kịp đem trăng vá lên đỉnh trời vừa tối

Lấp đầy ngực tôi trăng

Bắt vội vài con đom đóm gắn vội lên mùa yêu của cỏ

Níu về nhúm lẻ gió đồng

Để sông trôi còn bâng khuâng tiếng mái chèo khua nước

Đừng tự lở mình từ phía những cô đơn

Mẹ cha đã thở một đời quê như lá

Thỉnh thoảng ai vẫn còn ru con

Nghĩa là chưa tắt trong mạch nguồn những phập phồng tiếng gọi

Đợi nhau về


7. Ì ạch vác trên lưng chiếc cày tôi ra ruộng vào sớm ban mai với lũ chim chiền chiện

Này tiếng chim sao mà nhẹ thế trong thế

Làm gì để mình có thể nhẹ có thể trong

Này chim ơi ! Hãy nói cho nghe về bản chất của những sợi nắng!

Trong cỏ lá tiếng ngày về

Thì ra sự sống chưa bao giờ ngừng lại


Ngoài sông con nước chảy

Giữa cánh đồng hình như gió lay tôi ...

                                                        02/3/2010

More...

Nghe tiếng ngày rơi ...

By Từ Linh Nguyên

Có gì trong tiếng lá rơi

Mà chiều trượt ngã giữa lời mưa bay  

Xơ rơ con chim lạc bầy

Trên cành sũng ướt chân trầy trợt. Run


Một vùng ngày tháng xanh um

Vẫn nghe đâu những cụm lùm xác xơ  

Có khi trong vắng im tờ

Hắt lên đôi nhánh sương phờ phạc. Buông


Hỏi mình trên những con đường

Hớt hơ. Đời - Chợ. Vô lường buồn vui  

Gọi nhau. Còn mất xô lời

Tan phiên ú ớ mình thôi với ngày


Hỏi người vừa mới đâu đây

Có nghe nhau gọi vơi đầy ấy chăng  

Lẻ về. Tháng úa ngày hăng

Quệt son không đỏ vết lòng đắng cay


Vẹn vừa còn có hôm nay

Lau mưa cho nắng dỗ ngày tìm quên

Ừ thôi. Đặt xuống u phiền

Lắng nhau tiếng thở từ phiên chợ. Người. . .

                                           25/2/2010

More...

Xuân quê ...

By Từ Linh Nguyên




. . . Xưa buồn như khúc ca dao
Phập phồng khoai sắn nôn nao mùa màng
Lời ru . . . nước mắt hai hàng
Rát lòng mẹ buổi mùa sang nghẹn đòng . . .

Hồn quê quay quắt trổ bông
Nén mồ hôi cháy mênh mông đất trời
Chát phù sa . . . đất ngậm lời
Gió lào cát trắng phận người bấp bênh

Khổ đau như bóng đeo hình
Ba chiều quê bốn chênh vênh mắt người
Đò ngang đi vớt nụ cười
Leo teo phiên chợ chân người xiêu thưa

. . . Đã qua rồi tháng năm xưa
Đồng quê mắt mẹ bây giờ mùa xanh
Vườn thơm tiếng hót long lanh
Bầy chim ríu rít trên cành xuân quê . . .

More...

không sóng ...

By Từ Linh Nguyên


đợi từ lúc cánh cửa ngày vừa khép ... cho đến lúc lại khép

khoảng mở cửa tiếng thở bì bõm lội qua mùa lũ

những kỳ trăng ...

vạch những đường kỷ hà số phận lên mảnh ruộng hạn hán nhuộm quầng quanh hố mắt

em không gọi anh !

chỉ lời của hiu quạnh trên bờ tường trổ đầy mảnh chai

rơi xuống tay rêu

rơi trên hoa màu trắng

rơi xuống giấy trắng

lời thơ trắng

ngày không phủ sóng ...


khi anh gọi em có nghe không ! hẳn là không bởi kia là nhà cửa người xe những con đường nhiễu loạn sắc màu. những rổ rá long đong tiếng khóc cười liêu xiêu ngày quang gánh nồi côm sôi cái nhìn trệu trạo ...


không trụ thu những giải tần chệnh hướng chúi vào hun hút ghềnh vực vỡ những con sóng hoang mùa khản cổ. em không nghe  nhịp thần giao lơi ngày cách cảm véc tơ sóng bất hoạt nơi đường dẫn thắt cổ những đợi chờ phía mùa rẽ lối ... chín số vô hồn cười cợt nỗi không dây ...


đừng nói những dự cảm ngày nhạt màu bên nắng những nằng nặng vừa rơi nghiêng trên những âm chờ


mai mốt mưa ngược đường loang chiều vào thẫm ướt mấy cung mùa rồi lặng đắng trầm buông ..


là anh ngồi với
rêu

hát với bờ tường trổ đầy mảnh chai nở ngần hoa trắng

ngạo nghễ trên tay mọc đầy gai

không phủ sóng ngày về ....

                                                                                 19/2/2010

More...