SERENADE
linhnguyentu

Ngày sinh: 28/03/1973
Quê quán: Phú Nhi - Hưng Lộc - Hậu Lộc - Thanh Hóa
Hiện sống và làm việc tại Bình Dương

*********000**********

Nghe ngày tháng đã giêng hai
Tôi còn đứng giữa nẻo dài thu đông
Có người hỏi tôi buồn không
Dạ thưa đã cất vào trong tiếng cười...
*
Biết bao biển đã lên đồi
Xanh dâu liệu có xanh lời phù sa
Lối mòn bởi bước người qua
Vẫn chưa mòn được điêu ngoa lối đời
Trong bao là nụ... nụ cười
Có khi dông bão theo người mà sang
Sự đời đá cát lẫn vàng
Để cho khôn dại cứ ràng vào nhau
*
Một ngày cũng đủ dài lâu
Trăm năm dẫu chỉ một câu cũng thừa
Xáo xào ruộng sớm đồng trưa
Mà bao cày cuốc đủ vừa trắng tay
Một hôm về dưới mưa bay
Gặp nhau chung một cội cây che lòng
Qua bao phố xá phập phồng
Bây giờ nghe tiếng ruộng đồng gọi tên...
*
Người ta mong nhớ sợ quên
Còn tôi ngồi uống tuổi tên mà cười
Trong bao là mặt... mặt người
Soi gương thấy vỡ cả mười gương soi

  
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
  • Tổng số bài viết: 239
  • Tổng số góp ý: 1718
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 22.593
  • linhnguyentu | 09 January, 2012 22:55

    Tru mùa lên nhánh khuya cong

    Nẻo người heo hút nẻo lòng lem nhem

    Ngẩn ngơ vũ trụ khêu đèn

    Ba vì sao lạc bên thềm trăng hoang

     

      

    Nước non bằn bặt giấc vàng

    Xanh xao ong kiến lạc đàn tìm nhau

    Hồn xưa treo lạnh dậu rào

    Ngòai sương đêm tiếng sóng nào chưa tan

     

      

    Mắt xa xăm vọng gió ngàn

    Vầng sông núi quạnh trông làn mây thiêng

    Kiếm cung rêu cỏ u tuyền

    Nẻo nhiên hạo cúi xuống triền áo cơm

     

     

    Bơ vơ tiếng cuốc chập chờn

    Lửa nhà thiếu củi đêm nhờn nhợt trôi

    Nghe ngòai xa buớc chân người

    Vắng nhau để cả những lời ru ngơ

     

     

    Ngửa mùa rót xuống sau xưa

    Trùng giang sóng vọng mấy bờ nguyên linh

    Nghe muôn mạch đất rùng mình

    Một dòng quặn muôn hình sao rơi …

                               Nguyệt thực 12/2011

    alt

  • linhnguyentu | 08 November, 2011 21:12

    ( Cảm nhận trường ca Những di cảo tối )

                                     Từ Linh Nguyên

    alt

     Vũ trụ khởi đi từ hỗn mang … buổi thái cực phân rõ trắng đen cũng là lúc thiên địa phơi bày màn cảnh xuân tươi hạ thắm thu rụng đông tàn .., ngẫm tương đồng thế sự vơi đầy thịnh suy, biển dâu dời đổi, thiện ác đủ màu … Sau xâu tiếng khóc cao trào, chuỗi giọng cười rã đám  Xua đuổi tàn nhẫn của thời gian trên đôi chân quá tải/Tiếng lá vàng bứt cuống, gây hoang mang lên một cây cầu/ Còn lại huyễn ảnh hư hỏng lưu đày, mảnh đất tẩy sạch dấu roi tươi/ Bờ tay vịn cứu độ một ảo cảm run bấy, hộp diêm mở ra trước cửa lò sưởi/ Chai rượu bốc hơi men phỉnh phờ … Người bỗng chán, chán cái ỡm ờ giả tạo cuộc đời đãi bôi mà thèm nhấm hương vị của Sự thật .

    Nhàn nhạt  thứ ánh sáng tỏa ra từ đèn điện văn minh, thấy mờ mờ một đống ngổn ngang những thất vọng Chúng ta đã tin lý thuyết của nhà xã hội mang tư tưởng thần học, chúng ta từng mù quáng đi theo thành tựu cào bằng. Cuối ngày nhân loại ngáp dài bên trang sách ngụ ngôn. . Trong cái vầng tranh tối tranh sáng của trí não giữa cõi Tin chưa được bản thể xác tín , tỉ nơ-ron thần kinh không định hướng chạm vào nhau, trong ánh chớp lóe lên từ chỗi va chạm , Người nhận ra mặt mình sau chấm song sắt và chuỗi cả tin lần lượt phơi bày …

    Trái tim thức giấc giữa bất hòa âm thanh

    Bản năng tàng hình sau nghi thức ánh sáng

    Ở đâu đó

    Hoạt ảnh tự do bố cục sau chấn song xà lim

    Sự sống sắp đặt ngàn cạm bẫy

    Cùng cơn mơ dài thêm trên văn bản tường trình

    Con đường vừa đi qua

    Thiếu phụ ngồi ôm nuối tiếc

    Người lính cụt tay tái tạo lại vuốt ve đã mất

    Muốn lầm lẫn như cái nhìn nghiêng bộ mặt đêm. Dòng linh giác đột nhập vào thể chất giấc ngủ ẩn núp dưới bóng tối thời gian. Nơi hệ thống cái chết được quân bình

    Là những gam màu nóng chảy phun trào khi tôi chạm vào miền thơ của Vũ Anh Vũ. Vâng! Có lẽ phần lớn nhân lọai này đang “thức” trong một cơn “ngủ” dài miên viễn của được và mất, cho và nhận, vinh và nhục … còn Vũ đang “ ngủ” mà đã “ thức” trong hình ảnh dòng dung nham đỏ rực xổ tung vào mặt phẳng tâm thức thế nhân bấy lâu thiêm thiếp trong cơn bạo bệnh (háo danh,háo lợi, vô tâm và ích kỷ) … ngạo nghễ những bông hoa lửa vô tư bùng cháy giữa Tâm – Đời:

    Trở lại tôi trạng thái hiến thân của mặt trời

    Ngã tư phát hiện bằng cớ sự lặng im ánh sáng

    Xác tín hiện lên ngọn lửa nguyên thủy

    Quầng trán dạy lóng xương lời nguyền tiên tri về mặt trăng treo trên hàng cây trỗi nhựa

    Bản tự mẫu hồi sinh khuôn mặt vĩnh biệt bóng đêm, đóa hướng dương đón chào ban mai trở lại

    Tôi không còn là tôi!

    Giọt sương rời bỏ căn hầm trú ẩn

    Cánh hoa may lãng quên bến đỗ

    Sự bẩn ố biến mất khỏi cuốn vở tập vần

    Tấm thảm nhung chối từ huyễn âm sa mạc

    Đón làn khói sữa nồng gợi vòng ôm yêu đương

    Xóa dấu bàn chân phía sau bóng tối

    alt src=http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/40/EB/nui1.jpg

    Mắt dĩ nhiên là để nhìn, nhưng có nhiều khi nhìn cũng không thể thấy ! Không có gì kỳ lạ hơn lặng lẽ phút giây chợt thức, và có lẽ cũng trong khỏanh khắc tinh diệu ấy, những thể vía đời - người … lần lượt hiện về sắp hàng phô diễn lại một hý trường ngổn ngang khóc cười thế sự kịch tuồng điên đảo. Trong sự nhận giác ấy bất giác thấy Vũ cười gieo vào gió mang tin thời khắc phá sản lò sát sinh, để thế giới hóa thành cõi biếc của cỏ hoa mà uớp hương vào tâm thức nhân lọai, gột rửa :

    Giơ tay chào phấn hương, trang sức vùng mắt em nhiệt đới
    Mẹt hoa ngả vàng trên xe đạp ríu vòng quay trễ nải
    Em hôn đẫm lên đường mưa lá trọ
    Mớm cho nhau hơi hướm chút người

     

    Tôi đang sững sờ trước một  dòng sông lửa !  Không phải lửa chưa từng cháy trên mặt đất này, nhưng lửa đã từng thiêu rụi sáng tạo, chân lý và tự do và hơn thế nữa đầu độc khói vào mắt trẻ dựng lên một thế giới méo mó và sợ hãi ( lửa đến từ địa ngục) … Mầu nhiệm nào soi sáng chúng ta?. Đối diện với những hỏang sợ còn ám trên mặt người Chúng sinh buồn vêu vao hát bài áo giấy . Chiếc bù đài khổ hạnh khô cong,  Vũ bước lên đài bình minh thắp lửa lên vầng mắt của ngày vừa dựng sáng ( lửa bản thề linh quang) soi rọi những cơn tấy rữa trên da thịt và tâm thức lòai người , lên da non và dưới Bóng mây dập dờn vùng bóng Nghiêm Hoahát hành ca của tự do :

    Dung nhan bủa dài không định số
    Em đi rợp ngày tàn dư
    Chiếc khăn choàng xô ngang mọi diễn từ . Cơn gió trở về từ vực thẳm xác chứng sự nín thinh mùa diêm cháy. Em chưa thắp lại hoàng hôn trên đường cây tróc vỏ
    Phiến má bơ vơ
    Rỡ ràng chiều cấm
    Chớp trần
    Manh trăng

    Xẩy xơ viền ám ảnh vầng lưng lịm chín
    Tán xanh ở góa bên trời
    Dấu son trầm trên  môi em hóa gió
    Bay ngàn năm
    Bay tôi
    Bay...

    Thế giới lòai người luôn mang trong mình những mỏi mệt từ phía những ảo giả Rùa đá cõng thời gian lặn xuống chiếc ao vuông/ Con rồng thiêng ngáp dài chờ đợi/ Nơi huyền thoại dòng sông đổ đầy rượu …  nên tự nhiên lòng người thơ cũng ghé chân miền rông rỡ hài hước chút buồn ngông Ô hô! tôi đang mơ sở hữu bình rượu ngâm loài rồng triều Lý, tưởng tượng một lần thèm muốn trường sinh/ Thượng nguồn tiên nữ nằm trơ/ Tình đành /chung chạ …

    Trên địa hạt cuộc sống, bao bất tường được vụng về che đậy bằng vẻ ngòai áo bí , và  nhân sinh hóa thành tín đồ của sự cộng hưởng niềm tin … Ở đó, đằng sau những ánh vinh quang luôn nghi ngút bao vỉa tầng xương trắng, phía dưới hào quang đêm hoa đèn bóng rỡ, ngậm tiếng rao đêm lạnh ngắt guộc gầy …Trên lễ đài vinh quang rực rỡ pháo hoa và ngập trời bong bóng, những cánh chim hòa bình lọan xạ bay bởi bàng hòang trước sự phóng thích ( có lẽ trước đó lòai người đã không nói rõ cho lòai chim biết về ý nghĩa trọng đại của Lễ) thì ở phía xa kia trong lặng lẽ bao hàng bia mộ , không biết lòai người nhân danh ai để đem về cho cho thế giới này phút thôi đau trong con mắt đồng lọai thất thần sau những thảm tàn mất mát đau thương ?, hay chỉ vá víu lại niềm tin bằng rủng rẻng kêu xưng lên những danh từ …  Ở đó Vũ nghe những di cảo ngậm cười khi được người ta cài lên áo mình bóng văn minh văn hiến … chợt  thương những cánh chim lạc ngàn bay mãi về đâu …

    Trong ý tưởng của vô vọng tôi muốn ngồi chạm cốc với pho tượng Tiêu Diện Đại Sĩ (1)
    Tán Bồ Đề chăn khói nhang rụng câu kinh xuống hồ sâu khẳm
    Mùa dở gió

    Mặt trời trước tối còn non
    Những bóng mát cũng mang hình gai nhọn giữa trưa loạng choạng tiếng chim gù
    Cuối năm chớp lạc ré lên hứa hẹn một cơn mưa
    Cơn mưa không về trời sập cửa
    Khấn khứa một ban chiều bằng tiếng cười ngày khô rượu
    Em buồn gì rớt bóng mộng bơ vơ

     

    Vật vã đi qua những bóng ám hiện thực Ngàn năm mối mọt, tiếng lá sủa va nhau trong cuộc đào thoát rữa mục giọng chuông ngộ nhận /Đốm lửa mua chuộc lũng sâu thênh vắng, đậu trên hơi thở em mùa rụng/ Diễm âm hẹp phận dưới đường bay để trở về bên tiếng gọi tiềm thức cội nguồn. Mất dần sự phân biệt, một hình thái mới của tâm thức trỗi dậy :

    Thỏa đáng dấu tích ngày thu mở lộ

     Lẩy bẩy nhánh lửa sưởi tiếng thở phù vân mốc ám

    Tiếng nhại xáo xác mỏ chích chòe khấp khởi

    Cúi xuống mệt mỏi giam cầm
    Ôi sống!
    Cuộc vượt hiểm bằng đôi chân trắng thếch, bằng khói, bụi, tiếng còi xe và mặt người diêm dúa khẩu trang
    Em viết thơ về những mùa bình yên bằng khuôn cười lỏn lẻn
    Thỏ thẻ tai anh
    Mùi café non nườm nượp giao mùa


    Là yêu thương đã làm nên một cõi sáng của Lửa, hay là lửa hong khô và và gieo mầm những hạt yêu thương ? Thì ra yêu thương cũng là một thứ lửa, lửa mặt trời nội tâm khơi nguồn từ căn thức Nghiêm Hoa- Thể tính vô biên của tình yêu . Lời  Vũ Anh Vũ đã phơi mở vào thơ như thế, và thơ đã trở thành dòng dung nham đỏ khi trái tim Vũ hát. Tình và thơ tương hội  đi vào một cuộc thể nhập vô tiền khóang hậu. Hãy xem dưới cánh bay của Thơ, thế giới ngòai kia phô hiện sắc màu gì ?:

    Cư trú tiếng gà cục tác sớm mai
    Mắt gỗ thất thần thắp sớm một cánh đồi thiếu phụ
    Em bỏ quên tờ lịch ngủ mê, khung cửa trầm ngâm buổi hồn lá mạ
    Những mái phố rũ bay
    bầy bé gái mùa xuân đố lá trên vòm mây nguyệt quế
    câu thần chú thiêng ướt rụng tên người

    Yêu em bằng chiêm bao dấu diếm một định mệnh chân mây

    Tiếng gà cục tác sớm maihay chính là lời hứa đơn sơ mà cuộc đời hứa hẹn còn sinh sôi sau những hoang tàn của trận đời muời phần chết chín. Thì ra thời gian nào có ra ngòai đôi mắt Em ( Tâm), con đường mưa và cuộc trọ Đời hun hút , em về cho ấm hơi người, cho tôi thức tỉnh giữa cuộc phù sinh mộng ảo với từng muộn phiền đang bắt đầu đẻ trứng … Ngôi nhà Vũ trở về chưa mất mát chiêm baonghĩa làVũ đã biết chiêm bao ngày tìm thấyBản lai diện mục. Nghĩa là Vũ đã biết “mộng” căn bản là “thực” ranh giới chỉ một góc nhìn:

    Tôi trở lại tìm bóng mình dại khờ theo ánh trăng tan

    Trên mặt đất bốn mùa đi qua, bầy ong tán loạn phấn hoa rừng nức nở
    Hai mươi tư tiết khí cắt xé từng thớ đất, máu chảy dài hóa những dòng sông
    Đêm phụt rỗng suy cầu
    Bài ca Trịnh hát về chúa Jesu và đức Phật đã bỏ loài người
    Tôi lại nhìn thấy loài người tự rời bỏ chính mình
    Đang tụng lại nỗi buồn đã cũ
    Bên đất là sự trở về của im lặng
    Để hiểu hạnh phúc là biết sống đúng lúc
    Hạnh phúc biết cười trong tiếng khóc đưa ma

    Những câu thơ cắt họng người váng máu lên bề mặt cảm thức. Những trang kịch tuồng ố vàng vẫn đâu đó đang còn lật trong mắt người nhìn nhau, vừa soi mói vừa ngao ngán. Những giá trị được gắn lên bởi mặt nạ khác nhau theo thời vụ và còn tùy thuộc vào dộ dày mỏng đồng tiền … Con đường chúng ta đi qua rải đấy hoa anh túc , con mắt nhìn nhau thao láo mùa gồng gánh niềm tin … Sự hòai nghi làm đôi chân mệt mỏi, đúng thôi, chúng ta vốn đã mang những niềm tin không do mình chứng nghiệm ( niềm tin cộng hưởng) từ sự mệt mỏi này đã làm thành những cơn dông nổi lọan, ngang qua bầu trời lặng lẽ niềm tan hợp phù vân Một ngày tôi quên! buổi hoa niên thắp đầy giông bão /Khu vườn trần gian chiếm ngụ lời khẩn cầu lửa/ Đám mây đen rong chơi trên mặt đất cơ hàn /Khơi dậy từ tóc em cơn gió mồ côi /Thổi cháy chiêm bao… ta chợt cô độc như chiếc lá rơi trong xám lựng chân chiều …

    Có thể nói những con chữ nơi đây đã trĩu xuống lối mòn trên cánh đồng người buồn bã, trong cánh bay của  tâm  Vũ chợt nhận ra mình nên là … Lúa , như thế sẽ thực thà hơn, cũng là bình yên hơn trong cái lặng lẽ của lúa ngàn năm. Và cũng chính trong trạng thái của Lúa , sự đồng cảm với cuộc đời Chúng sinh buồn vêu vao hát bài áo giấyđã loang thức  một màu xuân từ phía mắt  người:

    Em ngồi xếp lại mùa xuân
    Cỗ tam cúc lẻ chia tuần sấm lên
    Xe pháo mã rình rang qua sông ngày rút ván
    Lơ ngơ tôi con tốt đỏ trình làng
    Trí tưởng sẽ quên trong ký ức mơ hồ
    Thời gian chỉ là vết mực nhòe trên trang giấy khai sinh
    Không gian phất phơ hoài niệm nơi đọt lúa trổ bông trên đất đồng mưng mủ
    Tên xóm tên làng
    Tên tôi, tên em rời xa cõi nhớ
    Gió mùa về xơ hoá tóc giêng xanh

    Hãy nghe Vũ đặt câu hỏi vào thời gian và cuộc sống và chính vào nội tâm mình :

    Con đường tự do phơi mở hành trình !

    Ngày dài qua, trăng mọc lên từ đại dương như con thuyền cúi đầu quy phục.

    Mang linh hồn của nhịp tim thèm sống, lang thang tìm sợi bấc mặt trời

    [Để em không buồn nơi khoảng trống mùa xuân]

    Tấm khăn đen neo trên cây cầu nối hai bờ bắc nam

    Chúng tôi đã bao mùa ngồi đây đợi

    thắp sáng một bình minh!

     alt src=http://vuanhvu.vnweblogs.com/gallery/7189/V%C5%A9!.jpg

    Tự hỏi và tự trả lời, tất cả gói trong cái gói bọc “ thèm sống”. Chúng ta cần sống để trả lời cho câu hỏi về tồn tại. Ai đó như Vũ, như tôi và bạn đều có thể trả lời: Sống có nghĩa là Tự do, còn tồn tại là bị xích xiềng trong ngôi nhà của chính mình. Nơi khung cửa đó, trong cánh cửa mở toang tôi thấy Vũ đang bình thản Chúng tôi đang đi ! Lìa xa những chấn song đang rung lên trong âm quyển đêm, như con diều bứt khỏi buộc ràng mặt đất/Bay lên!  /Bỏ lại phía sau cơn ác mộng /Bỏ lại tiếng la thất thanh trầm thống của khu vườn tẩm thuốc trừ sâu…

    Nhưng huyễn âm và ảo ảnh đã được hóa giải khi linh căn vừa mọc rễ xuống chân ngày :

    Có thể sẽ bình yên tạm bợ, khi chúng tôi vẫn ngồi nơi đây! Chỉ cần cầu nguyện, qua vòm cửa là ban mai thần thánh. Con bọ dừa vo ve thần thánh, chập chờn như bóng ma. Đám mây đen rụng xuống lời tiên tri dối trá trên thịt da ám ảnh lạnh lùng

    Đúng, có thể ngồi đây và biện minh cho niềm tin của mình, nhưng liệu có phủ dụ hay đàn áp được những cơn đòi trả tên trả tuổi cho chính niềm tin ấy. Trong ngôi nhà của mình, ở một quãng nào đó chúng ta đã biến mình thành hũ nút thể thỏa mãn cơn tín niệm … Nhưng khi dầm chân đi qua cùng  bao độ vui buồn tha nhân, hai chân nhuôm đủ màu đắng ngọtĐất chênh vênh nhìn đàn người ra đi quay lưng lại với cánh buồm mỏi mệt/Lửa cháy khước từ sự bao vây bóng đêm, quê hương lưu niên cất nỗi bạc mầu/Ngọn tóc em xanh, trăng mười lăm ngậm vành kết cỏ
    Ôi! Lữ thứ đời tôi rạ mục/Ngực áo nâu/Lời ẩn ngữ bùn sâu ..
    thể nghiệm và sẻ chia chính là lúc tâm thức chạm giờ quy nguyên mà thấy buổi Chợt Người không nhốm màu biện giải, hồn về trong miền cảm thông để nhận ra trái đất cứ xanh và ta - người đều thịt da thiêng liêng sáng ngời từ Biển Mẹ … oa oa hải triều âm vọng tiếng, hóa ra tự ở đó đã Nguyên một  Ta trong thể nhất đồng để thấy ( bằng tâm) :

    Chiếc hũ thơm hương người chia nhau men rượu
    [Như chia mưa nguồn vào ngày cũ vô tâm]
    Làm sao thấy lại khuôn mặt quen, buổi tép tôm lưng còng lội chợ
    Như dáng mẹ cơ hàn bùn đất 
    Muốn thả nỗi muộn phiền xuống dòng sông uẩn mặt
    Mà lưỡng lòng con sóng cứ dài xa
    Người ta ăn nói thật thà
    Tôi thì ăn đứng nói ngoa đủ điều
    Đời còn lắm nỗi khê nhiêu
    Sợ thân mang tiếng với chiều rạ rơm

    Người làm thơ, đôi khi trong hành trình của mình có những câu thơ mang bóng dáng về định mệnh, và thơ của Vũ làm tôi nghĩ đến điều này . Trong cái mạch chảy gầm gào bởi những thác gềnh bày tứ tung trên đường đi của nó với những con sóng  phá cách, tôi nhận ra chân dung Vũ được vẽ bằng những nét cọ mạnh đầy ám ảnh định mệnh:

    Tôi sinh ra vào ngày có quá nhiều mây trắng, trời quá xanh !
    Những buổi trưa quá tẻ, những đường xa quá thẳm
    Khát vọng buồn ngấm vào nhau từ thuở nôi im
    Nước dâng tháng sáu ngập cái nhìn trũng đói
    Đình chùa câm khói
    Vương triều rã hoang giữa mùa không giông bão
    Thánh thần đi xao xác buổi tan bầy
    Ánh sáng rơi từ vầng trăng đêm đêm nghĩ về Khuyết
    Mỗi buổi sớm tự trôi vào đồng tử đen
    Những hồ nghi mai phục, bóng tối xâm lăng nhuộm kín mặt trời
    Cánh đồng bay, mùa màng bay
    Trần gian bay, người xưa bay ... vào tự do thăm thẳm
    Tôi bay ra từ tôi cánh chim rợp hình chữ M hối hả ngày của Vũ
    Chiếc lá bâng quơ rơi từ buổi trong lành

    Có thể vỡ ra từ mất tích hồng hoang
    Phá vỡ không đồng nghĩa với lay thức thanh âm trầm tích nơi gông cùm số phận
    Thờ phụng ánh trăng bi kịch trắng mầu vô cảm
    Ước nguyện kín vết niêm phong
    Con mèo yên phận trong chiêm bao chiếc nơ xích sắt dài đêm vĩnh định
    Tấm thảm da người dụ dỗ mùi bóng tối. Tiếng máu nguội rồi và toan tính mọc lên

    Một màn nhân sinh trở về trong ánh sáng huyền mặc của tri giác kiến mệnh hay chính đây là một khải thị ? Nhắm mắt cũng có thể lấy ra những câu thơ hay, đa tầng nghĩa !

    Thử tìm hiểu về câu hỏi tại sao Vũ lại sở hữu một tài hoa  và có sức công phá và ám ảnh như thế, lấy một lá số tử vi cho Vũ, chợt phải thốt lên như vỡ lẽ . Mệnh Tham Lang cư thìn cung vượng địa, là sao Giải ách chi thần, Tham lang dương mộc đới thủy là mộc trôi trên dòng sông mênh mông, cùng trong tam hợp Sát – Phá – Tham miếu vượng biểu hiện ra tính tình của người mang dáng “ Bán khiên cung kiếm bằng thiên túng , nhất trạo giang sơn tận địa duy” , Tại đây Tham Lang hóa Khoa giáp Khôi Việt  đồng cư Tả Phụ là nhân vật làu thông chữ nghĩa,  nội tâm phong phú, khảng khái là người quân tử,  chỉ hiềm nhập mệnh bằng tam hơp Tuế Phá nên trong tâm sự hàm chứa bất bình trước những cảnh đời ngang tai trái mắt … cùng với Phá Quân cư Thân tý cung ngộ chế trong cách cục Anh tinh nhập miếuđắc Tứ Linh (Bắc đẩu anh tinh tối hữu quyền/Khảm ly chi thượng phúc miên miên/Hoàng kim kiến tiết xu lang miếu/Thống nhiếp anh hùng trấn tứ phương) Thất Sát triều phục, làm nên một cuộc bình sinh muốn đạp bằng mọi bất bình, xây dựng niềm tin bằng chính sự trải nghiệm và xác quyết của chính mình ( không cộng hưởng niềm tin ) để hành động và  xây dựng một trật tự mới … điều đó đã thấm vào chữ nghĩa, và lẽ dĩ nhiên Thơ từ đó ra đời:

    Trong ý nghĩ đã bị khuất phục: Bàn tay không che nổi mặt trời

    Nhưng có thể bịt mồm, lời thanh ca chết nghẹn. Em về mang theo cơn gió yên nghỉ trên bờ vai nô lệ

    Hỡi ẩn sĩ !? Con đường giải thoát hỗn loạn lạnh lùng. Tảng thạch nham đâm nát giấc ngủ của thung lũng

    đuổi đi những bước chân tẩm mùi ma quỷ. Bánh xe gù đay nghiến dáng cỏ non

    Loài người không được sinh ra từ bức tượng đất sét vô tri [hay bọc trăm trứng tiên rồng lộn hột]. Mà sinh ra nơi tiếng quạ ô ôm bóng đêm dài

    Tiếng khóc sơ sinh tan vào trận gió nồm buổi sớm nay. Em nuôi nắng trong chiếc kèn lá ô môi biếc dại

    Trở lại lục địa già vẽ lại màu biển xanh thố lộ ?! những mùa đi chán bấy, trái chín âm sau tiếng giục tù và

    Bay đi!

    Chiếc thòng lọng quỳ xuống ngã ba

    Lời di chúc thanh thản tan lạnh vào khí quyển

    Rặng đá ngầm sát nhân khuất thẳm lời nguyện ngôn, dấu ảnh lưu muối mặn. Cơn bão khuôn nắn những đường cong thảm sát. Dáng thiếu nữ dựng lại khuê dung, canh giữ từng ẩn dật già nua số phận

    Em sen hồng có ngọn môi hồng thắp nóng ngực mùa đông

    Bóng ẩn sĩ vỡ xuống mặt nước bao tướng hình tù đọng

    Hố đen linh cảm khép mờ

    Đôi mắt nhìn nhau còn những gì ở lại ?!

    Ánh trăng dự phóng những mộng mơ xa hút

    Những lằn chớp trong tay em, xé ran ran qua năm rộng tháng dài

    Từng bậc thang nhà mồ còn thơm mùi gỗ mới!

    Tờ giấy chối từ ngòi bút bẩn

    Sợi tơ óng vàng chối từ khoảng trống quạnh hiu

    Con chim thiên đường chối từ chiếc lồng son thuần hóa

    Chiếc gạc hươu trên tường chối từ một ngọn roi

    một vết thương

    một non sông xê dịch

    Em yêu ơi!

    Lật trang chưa qua những đoạn sử mờ ?!

    Xuyên suốt tác phẩm của Vũ Anh Vũ luôn có một  Em – Tâm – Nguyên  song hành với vai trò phủ dụ, khích lệ và giải thóat, thơ của Vũ luôn dẫn lên từ  những tối tăm đêm lần qua những thúc bách mà nhóm lửa trong chính nội tâm, để từ lửa đó mà soi đường buớc sang ngày … Bậc thang cuối cùng Nguyên bước qua, đôi chân sứ giả sinh thần cứu thế bao nụ hôn khát. Trong quanh co trí nhớ, mùa xuân truyền vào tôi hưng cảm nắng. Gọi đôi má Nguyên hồng đào trên buổi chiều du mục. Gửi trong hóa thạch nguyên thủy một cơn mộng yên bình … Thọat đầu tôi nghĩ  Em là em của nhân vật trữ tình hoặc giả là vợ hay hồng nhan tri kỷ. Nhưng đọc kỹ mới nhận ra Em song hành với từng trang thái cung bậc cảm xúc của Vũ chính là cái Tâm đã được sao tẩm bằng tính cách người quân tử ( điều này thể hiện bằng sao Hóa Khoa trong mệnh) chính cái Tâm này luôn làm đối trọng  để giải phóng nội tâm về phía tích cực:

    Như mầm cây  trỗi về ánh sáng

    Loài người đứng trên mặt đất mơ về tự do

    Con chim nâu chối bỏ bầu trời u ám bằng tiếng hót dị âm, hai lá phổi siết kìm trong chấn song im thít. Bước chân đào tẩu khỏi con đường khói bụi bên buổi chiều sập cửa

    Bất chợt nghĩ về ngôi nhà

    Một bàn tay

    Một quầng tháp cổ

    Một chế ngự dịu dàng

    Mọi thứ vẹn toàn trong thế giới riêng

    Nếu một ngày cánh buồm không thuộc về đại dương, cơn mưa không thuộc về bầu trời, nụ hôn không thuộc về tình yêu, niềm tin không thuộc về hy vọng… và em không còn thuộc về tôi!

    Sự hủy vong để mọi hồi sinh tự mình hoàn chỉnh ?!

    Trên vầng hào quang huyền tưởng

    Mái tóc mây ngàn tuổi lại bay về

    Từ một thóang Thức dậy giữa đời dụi mắt, nhìn thấy thế sự và lòng người đảo điên muôn hình vạn trạng nghi ngút khói sương, mà làm một cuộc đi tìm, đi tìm để chứng hiện cả những sinh sôi và rữa mục…  rồi  Bay trước ngàn năm , thu nạp để biến thành chứng liệu kiểm chứng , chợt thấy mình rưng rưng nguồn cội chênh chao mùa lúa nước, mặt cúi xuống đồng người hao hao dáng quen xưa của cuộc đời tép tôm lặn lội chưa đánh mất thật thà mà gọi lời Những di cảo tối giữa thẳm sâu mấy độ trũng bằng bởi biển nương đời đổi, trỗi lên vọng âm từ lòng châu thổ Mẹ - Vọng âm từ lòng đất … dòng thơ cũng chảy trôi qua bao chuỗi thác ghềnh trồi sụt điêu linh …lắng đọng trong tiếng khóc câu cười thầm mặn lên mắt môi Mùa thở mới với nhiều chộn rộn suy tư qua biết bao nhiêu dùng dằng đi ở của Tâm ( Mở mắt - Lục địa già đại dương tháng 4 em hiền triết – Chú thích bồn mùa và vết chàm sông núi) … Thì ra văn minh đã mang con người đi về phía không nhau ?! Hay là ta đang khóac trên người tà văn minh giả tạo, giữa giao lộ đời không khỏi khiến người ta phân vân tự hỏi Chúng tôi đi hay ngồi đây nghĩ chuyện dông dài ?! Từ thực tại trở về nhắm đôi mắt ngủ Đối thọai với khỏang trống soi rọi và phá phách tất cả những nghi hoặc, những giá trị giả, làm nên một cuộc Thóat ly đầy đủ năng lực Người cho sự Thắp sáng  bản thể linh quang … Tất cả là ảo tượng, con người – thế giới – vũ trụ … đều là ảo tuợng, có và không, thiện và ác, bình yên và bão tố …. tất cả đều bình đẳng … Vũ trở về chính nơi mình đã xuất phát với những than âm rất mực đời thường , bình dị và gần gụi Thơ cho em & những bài thơ khác.

    Nhưng không chỉ có vậy,  cái thế đứng của sự trở về đã ở trong một hàm nghĩa của sự thăng hoa tinh thần trong minh triết : 30 năm đầu thấy núi là núi sông là sông ( ) 30 năm tiếp theo thấy núi chẳng là núi, sông chẳng là sông ( ) 30 năm sau lại thấy núi vẫn là núi sông vẫn là sông … Vũ đã trải qua một cuộc nội tâm đầy khốc liệt và ám ảnh, như dòng dung nham đỏ khạc ra từ miệng núi lửa loang trên phẳng thế giới, tàn phá và hủy diệt để sau đó lại hồi sinh …

    Không biết vô tình hay hữu ý , nhưng tôi tưởng ra trong dòng chảy của trường ca giống như cách  biểu hiện của một vòng dịch lý. Thức khởi đầu cho vũ trụ lúc hỗn mang chia thành thái cực , Bay trước ngàn năm là màn cảnh dương tiêu âm trưởng để giấu hạt Thiếu Dương , Thiếu Âm ( những di cảo tối) vào hai đầu con cá âm dương  Vọng âm từ lòng đất ( Thấi Âm) – Mùa thở mới ( Thái Dương )  loay hoay phân chia thành tứ tượng Mở mắt - Lục địa già, đại dương tháng 4, em hiền triết – Chú thích bồn mùa và vết chàm sông núi … sau đó lại quanh tiếp một vòng âm suy dương trưởng Chúng tôi đi hay ngồi đây nghĩ chuyện dông dài để hòan thành một cuộc khởi tạo ra thế giới giữa vũ trụ Đối thọai với khỏang trống , biểu diễn sự Thóat ly khỏi hỗn mang mà Thắp sáng vào hư không một hành tinh mang sự sống Thơ cho em & những bài thơ khác ... Nếu những gỉa suy của tôi là đúng thì trường ca này đâu hẳn chỉ là Thơ !

    1.Tôi trần trụi tôi như bình minh trên đầu ngọn cỏ
    Thời gian rỉ ra từ chân tóc cụt
    Nhấp ly trà móc câu đêm ướp
    Tôi như từng rúc nẫu bốn mùa
    Tôi thấy tôi trong sương mù
    Tôi hình thành Tôi!
    Là tôi ! Đoá hoa Từ Bi có số mệnh mùi hương ngạt thở
    Khi so vai
    Không gian sụp đổ
    Tôi quay  về làm lại trần trụi Tôi!

    2. Không  có tồn tại nào được sinh ra đều sẽ mất đi
    Con ốc nói mãi từ đáy trôn rỗng tuếch
    Con triều lên!
    Con triều lên!
    Con triều lên trườn qua giấc ngủ
    Chiếc vỏ ngủ dưới màn trăng
    Sóng vỗ mầu hoang biến
    Tôi như mưa cũ
    Tan cùng lòng sông

    3. Sông đang đi hay  tôi đang đi ?
    Tôi có thể là sông nhưng chắc gì sông đã là tôi bóng đổ ?
    Sông đứng im lìm riêng một tôi đi
    Tôi đang vượt tôi đến núi Linh Sơn
    Tôi mầu xanh !
    Núi mầu xanh nhưng tôi không là núi
    Bất chợt loà không núi, không tôi !

    4. Bầu trời đùn lên ngôn ngữ. Mây!
    Hôm nay tôi phơi ra tôi mớ bòng bong lời tóc
    Tôi nhặt từng sợi tôi
    Từng sợi tôi lặng im thần thánh
    Từng sợi tôi trong suốt
    Từng sợi tôi chân chưa mọc bao giờ!

    5. Tiếng chó tru trong đêm bài ca đuổi ma từ vực đôi mắt dại
    Nhà sư chống trượng điểm chuông thỉnh Phật về
    Cả hai đàn âm thanh cắn nhau trong trí nhớ tôi
    Tư duy rỗng
    Úp sấp bàn tay chộp bắt...
    Cánh sen tàn rụng xuống bến Hoa Nghiêm

     

    Dông dài với những cảm xúc bên thơ Vũ Anh Vũ, vài lời gọi là “ mua vui”  không biết có được vài tuần trà lúc buổi chiều ngả gió sang đông. Nhưng dù sao cũng cứ nghĩ về :

    Thêm nhát rìu nữa xuống thân cây, năm tháng để nhựa liếm lại vết thương

    Thêm cú tát nữa cho cuộc đời, nhân loại lay gọi dòng máu ngủ đông

    Tan chảy về khe hở lạnh buổi nồi da xáo thịt

    Nhận dạng đúng một tên gọi hòa bình

    Giả dụ cây đời không những nhát rìu đốn vạc đi tầng tích địa y, tảo rêu và rữa mục , giả dụ lồng ngực địa cầu không rũ rượi những cơn ho mà khạc ra đỏ bầm bão lũ phía cuộc đời …  gỉa dụ như nhân lọai này không bị dựng dậy bởi những tòa tang thương nồi da nấu thịt huynh đệ tương tàn …  thì năm tháng có gạn nhựa lên cành, lòai người đâu có dừng lại cuộc thảm sát thiên nhiên và thắp lửa lại trong đôi mắt vô hồn để tìm nhau về hàn gắn những thương đau … và thế giới này đã ra sao rồi nhỉ !?

     alt src=http://poems.vnqconline.com/Tho_Voi_Hoa/Extra_Info_Tho_Voi_Hoa/Imgs/Hoa_Sen_Image.jpg

                                                                                      Liêu Trai,  lúc thu tàn đông dựng

                                                                                         Bình Dương , Tân Mão cảm đề

  • linhnguyentu | 31 July, 2011 12:43

    1.

    Thế là đêm cũng vừa loang

    Con đường với cả xiêu hoang cũng về

    Chim ơi. Chim hót câu gì

    Mà nghe năm tháng thầm thì mưa bay?

      

    Bước chân chưa chạm cuối ngày

    Nửa âm ấm nhớ, nửa ngầy ngật đau

     

    2.

    Xa thì xa biết bao lâu

    Gần thì gần tưởng biển dâu hoá đồi

    Trăm năm rút lại một lời

    Nhớ mong. Cát lở sông bồi. Nhớ mong

     

    Dầm mưa, ngồi lặng bên sông

    Thì ra trong đục cũng dòng ấy trôi …

     

    3.

    Nửa đêm. Cơn sốt đứng ngồi

    Câu thơ viết dở nằm phôi phếch. Buồn . . .

    Lắng tai về phía cỗi nguồn

    Vẫn nghe gió xước sóng hờn riêng chung

     

    Xin đêm mở lựợng vô cùng

    Nhớ nhau.Thắp nén hương rưng rức ngời

     

    4.

    Về thương cả những rách rời

    Mới hay sóng vẫn bên đời xô nhau

    Khi lòng phơi chín niềm đau

    Khẽ nhau hong một chút màu còn tươi

     

    Ngày mai đi giữa cuộc Người

    Mỉm cười xin gửi một lời riêng em

                                              7/2011

    alt src=http://vanhocnghethuat.files.wordpress.com/2011/05/plaza_after_rain.gif

  • linhnguyentu | 22 June, 2011 20:02

    Bàn chân nhón mỏi đợi chờ

    Chợ đời lấm láp bán khờ buôn khôn

    Tan phiên lời một cơn buồn

    Đếm đi đếm lại vừa suông một ngày

     

    Ngó lên nhìn hai bàn tay

    Thì ra trắng một mắt đầy mưa dông

    Vẫy tìm con đò sang sông

    Cũng vừa chạm phía mênh mông sóng gào

     

    Chợ đời bước thấp bước cao

    Về - thì không nỡ. Ở - nào cho xong !

    Thì thôi còn cái long đong

    Bán rao cho hết cỗi dòng phù đoan

     

    Chợ đời dốc chén bi - hoan

    Say cho bõ một trần gian đợi chờ

    Rỗng không thúng mủng sao giờ

    Vai còn xô lệch đôi bờ sông nghiêng ?!

     

                                         10/6/2011

    alt

  • linhnguyentu | 24 May, 2011 20:40

      

     Sống hẳn nhiên là một cuộc gieo tìm ! Đã có rất nhiều những bước chân gieo không được đếm trên những thửa đời, bởi đếm hay không đếm thì mảnh ruộng thời gian dành cho riêng mỗi người chỉ vậy. Người gieo từ đêm, qua bình minh để chờ ngày trổ lá xanh cành ?! Uống mặn ngọt thắm phai để rụng vào chiều xế… Rồi hắt hiu trong màn đêm vắng mà chờ phút lại … gieo … Cứ thế và thế !  Nhưng, nếu chỉ có vậy thì sao mắt người cứ hoài vọng một màu xanh?!

     hinhbia_4.jpg picture by kortaTừ nghi hoặc này mà người đã nhìn xuống bước chân mình, chỉ chờ thế và mắt người đã mở ra một mùa gieo cấy … Khi những bước lòng đã thả xuống từ đời kia, cũng là lúc trong cội nguồn vắng lặng mưa gió trở tìm về thức dậy một mùa … Mong

     

    ngày bước qua ngày

    ta bước ngang nhau

    đi thẳng

    không nhìn ngoảnh lại

    vẫn mắt đen

    thăm thẳm

    tim run mấy mùa

    thức thổn

    giờ se sắt

    mong mùa ào ạt tràn về

     

    Là tôi đang với Mùa Mong của Lê Miên Ca ngày 20 tuổi trên con dốc chiều tím lạnh nỗi mùa đông. Cái tuổi vừa giật mình biết lạnh, biết cô đơn mà mong ngày ấm nắng. Nhưng đôi khi có nắng vẫn nao buồn … Bởi cái nghiệm suy vừa chợt đến trong mong manh cái nhìn trước đời vạn ảo. Buổi chiều ấy với cái nhìn ngược dốc, nặng một niềm suy tư:

     

    Có những bài thơ chưa viết đã mọc rêu

    tóc râu bờm xờm tìm nơi linh hồn hóa giải

    tôi lang thang trên con đường mơn man đầy hoa trái

    bỗng thấy tim mình lọt thỏm giữa kiếp nhân sinh

    tuổi hai mươi gia tài tôi mang là cả khối chân tình

     

    Nói gì với Lê Miên Ca giữa bạt ngàn Quỳ hoang, vàng tơi bời bên dốc dài trong ngày phong phanh áo mỏng?! Nói rằng màu hoa ấy chưa từng khép cánh mê say, nói rằng hoa ấy đang cháy đời lên vụng dại với tình, chỉ riêng cho mà chẳng nhận. Nói rằng mùa Mong đã vỡ những tiếng đời chứa chan yêu mà cũng mặn đắng trên âm chùng ly biệt … Thôi, có nói cũng như là chưa nói, nên nín thinh cùng anh bên mùa nhìn đồi dốc dăng sương …

     

    Mùa Mong như là một thể nghiệm đầu của Lê Miên Ca nơi đầu con dốc Thơ. Cảm xúc chủ đạo của tập thơ này phần lớn là những rung động về tình yêu, cái mà bất cứ một người nào trước ngõ Thơ cũng phải chạm vào. Cũng thế với những trùng ngộ và biệt ly, đớn đau và hạnh phúc, nụ cười nắng và nước mắt mưa… Tưởng cũng chẳng có gì đáng nói. Nhưng, ít nhiều trong giọng nói anh đã vỡ vài tiếng lạ, tôi nghĩ thế ! Trên con dốc Thơ anh đi, nếu ý cảm là chất liệu chính làm nên cái gập ghềnh hồn vía của nó, là vạch ngăn để nhận diện ra Thơ và phân biệt với những u ơ của cái không Thơ, thì ở một số bài, Lê Miên Ca đã cho thấy cái dáng của con dốc đó qua những bước chân trầm nghiệm suy tư:

     

    dìu nhau tím biếc lục bình

    tìm sông vò võ thình lình trôi hương

    tìm em xanh mướt lạ thường hồng nhan

      

    gót mòn muôn dặm đa mang

    ngày qua sâu lún bẽ bàng đợi chi

    đợi lời đau buốt thầm thì đầu môi

    (Đợi 2)

     

    Lời không nói chi nhiều, mà cũng chẳng cần nói chi nhiều ! Năm tháng bến bờ người qua, mọi lở bồi cũng đến từ lời nói đợi lời đau buốt thầm thì đầu môi. Ở đấy, trong lanh canh dòng trong đục gót mòn muôn dặm đa mang qua những ngày sâu lún bẽ bàng áo đời mấy độ tướp tưa … ta hiểu rằng tình vốn vô ngôn, đóng cặn từ những vết thương qua nỗi đời, nỗi người mộng mị mà hóa thân thành những những vỉa than, tự ngún, tự cháy mình mà thắp sáng trái tim đi về với tháng năm, tự cảm:

     

    đi về một cõi điêu linh

    một đời ly biệt riêng mình vẫn dư

    đi về giữa cõi thiên thu

    giang hà ngõ ấy xem như thế à

    ( Đi về 2)

     

    Ngoài những bài viết theo lối tự do với những thiếu thừa tất yếu phải trải qua , Lê Miên Ca tỏ ra khá có hấp lực với Lục bát, và một điều cho thấy từ cái hấp lực ấy mà cây bút này có ảnh hưởng khá nhiều từ Bùi Giáng. Qua bài Đi về 1 và Đi về 2 cho thấy trong anh ẩn tàng một gì đó rất Bán Giùi:

     

    Một miền suy nghiệm vô ngôn

    em nghe trong dạ bồn chồn lắm thay

    nghiệm suy diệu thể thân này

    ta bà sao thấu một ngày đa đoan

    diệu ngôn diệu thể hòa chan

    nên say sự thế riêng mang nặng nề

     ( Đi về 1)

     

    Em nhìn lại cảnh đời trôi

    qua bao khổ hạnh vẫn ngồi thảnh thơi

    đi về một chỗ chơi vơi

    đời bao khoảng trống rã rời thân em

    đi về rượu đã say mèm

    mềm thân ngất ngưởng lấm lem bụi đời

     ( Đi về 2)

     

    Đọc, và tôi có cảm tưởng anh rất mê tín Trung niên thi sĩ. Sự thực thì mỗi người viết đều có trong lòng một niềm kính tín với một người nào đó trước mình, nhất là Thơ. Nhưng ngòai điều đó ra, đằng sau sự ảnh hưởng, đã hiện lên một Lê Miên Ca với những biểu cảm riêng và khá hiện đại, cho thấy một sự sáng tạo cần thiết để thành hình một hồn thơ. Ở đó hiện ra một Lê Miên Ca với những đầy đặn và cả những rách toạc trong câu chữ, cấu tứ. Rành rõ giữa sáng tạo và lối mòn. Với vốn ngôn ngữ khá giàu sắc thái đã vẽ nên những cung bậc mới, đủ để người đọc phải suy ngẫm:

     

    Chưa nhặt hết lá mùa thu

    đã nghe đông lạnh phủ mù dốc sương

    có ai nhặt lá bên đường

    nhặt luôn niềm nỗi vấn vương đôi mùa

    bên hiên vẫn chút nắng hồng

    hoa vàng rụng cánh chờ trông giấc hiền

    có ai nhặt lá rơi nghiêng

    gom luôn cả những lụy phiền nhân gian

     

    Thế đấy ! Có ai nhặt lá rơi nghiêng/ gom luôn cả những lụy phiền nhân gian. Hai mươi tuổi với một ưu tư khiến có thể ngồi nghe hết cả một đời …

     

    Đâu đó trong thơ Lê Miên Ca cho thấy nhiều cái nghĩ của anh già trước tuổi. Phải chăng đã có nhiều bất ổn trong những bước chân anh thả rơi giữa dòng đời. Cố nhiên cuộc sống mang đến cho con người nỗi buồn nhiều hơn là hạnh phúc. Bởi thế con người luôn cố đi tìm kiếm niềm vui, nhưng có ai mà biết trước được phía trước kia là gì:

     

    đêm mộng du thả bước chơ vơ

    mùi hương lạc ru mờ hồn ai

    lòng đêm nặng trĩu u hoài

    dấu người qua lại còn dài thương đau

     

    Đó chính là tiếng thở dài không đáng có ở tuổi hai mươi ! Nhưng cũng chính điều này mà ta còn biết tìm về nhau để  xoa đi những vô nghĩa từ cuộc sống vạn phần lổ loang bởi tham lam và ích kỷ, cái mà từng ngày đang thống trị trong đời sống thời hiện đại. Lòng người đang lạnh dần từ những mưu toan, những cám dỗ vật chất … để thành vô cảm. Bởi vô cảm nên dần mất cô đơn. Cái cô đơn của Lê Miên Ca trở thành hiếm hoi cho ta ngồi xích lạnh gần nhau hơn. Nhìn vào câu thơ anh viết, hình như lòng ấm hơn một tí, dầu vẫn là nỗi đau, nhưng cảm ơn may còn có lúc biết đau:

     

    Nay về /giũ hết/bụi đường

    trăm năm/giữ lại/tình thương /trong lòng

    cuộc người /như thoảng /trôi sông

    thoáng qua /nhìn lại /ta trong /bóng mình

     (Vọng)

     

    Mỗi người tìm đến với thơ theo cách khác nhau, cũng thế đôi mắt nhìn thơ cũng khác nhau … Nhưng một điều chung nhất không thể phủ nhận là đều bắt đầu từ những đau đáu về nhân tình thế thái. Ẩn dấu đằng sau câu chữ là một nỗi lòng không kìm nén được cần phải trút cho vơi, cho bớt giằng xé. Những con chữ vô tri đã biến thành hữu tri. Tôi đọc thơ Lê Miên Ca, nhận ra nơi đầu con dốc thơ anh đi gập ghềnh đá sỏi và hoa, hoa mọc ra từ đá sỏi để biết đá sỏi cũng … tình. Nghe có lúc rạc rời mưa, khi lạnh thẫm chiều ảo lạc, lúc miên man hoa lay tím chân người mà thốt nhiên nhập thể, thấy mình như đang là anh hút con mắt nhìn đắm một phía mùa Mong dỗ mình phỉnh phờ mộng mị:

     

    Ngồi bên con dốc sương buông

    ánh hoàng hôn tím rũ buồn

    ta thấy mùa này hóa đá

    bờ xa nứt nẻ rừng truông

      

    con dốc xa mờ gót chân

    có gì đợi chờ phía trước

    dỗ mình phỉnh phờ mộng mị

    lối nào hoang vắng phân vân

      

    thời gian trôi chảy xiêu tàn

    nhìn lại những bước hoang mang

    con dốc cuối đời chầm chậm

    còn riêng tình xót muộn màng

     

    Mới chỉ bắt đầu sao thấy mình đã cuối ?! Những ánh chớp suy tưởng bao giờ cũng bỏ mặc cái lê thê của thời gian, lý tính và suy luận lô gic mất gía trị trong cảnh giới của Tưởng. Chính vì vậy mà trong ý giác của thơ mới hiện mùa hóa đá nằm suông trong thời gian trôi chảy xiêu tàn . Một cái nhìn không nhìn, một cái cảm không cảm, lắng hiện trong thể ngộ từ diêm phù mộng mị, từ cảnh thế hiện tiền chẳng qua là chớp bóng, dáng người dáng đời lặng lẽ lối dốc nghiêng:

     

    lối em về gần lắm cũng hóa xa

    đường dốc đá tình riêng xiêu vẹo

    lơ đễnh một thời cầm chưa chắc đôi tay

    để đông về chợt buồn

    bay vụt mất

    lối em về

    mùa đông bỏ ngỏ

    lạnh một mùa hóa đá chơ vơ

    chậm một mùa lối chẳng nên thơ

     

    Bởi chơ vơ mà cần thắp lửa, hay chính vì cõi lòng chưa chưa nguôi mà ... thơ. Lê Miên Ca, sau những giây phút trầm tư mặc tưởng trong dáng một người già, không thể giấu một trái tim còn bời bời trước đời cháy lửa… Biết ấy là điêu linh , nhưng còn hơn không đến để  còn riêng tình xót muộn màng:

     

    Ôm trọn em trong vòng tay

    nhẹ nhàng

    mơn trớn

    hôn lên môi nhau

    mớm hết những mặn nồng

    đất trời cuồng quay

    đêm liêng nghiêng

    anh khuấy bùng

    em dung nham ngùn ngụt

    phun rát bỏng

    tình thắm

    say mềm

    quờ quạng

    bay vút lòng đêm

     

    Mọi sự dự đoán đều là mò mẫm, với mùa Mong của Lê Miên Ca ngẫm cho cùng ở đấy mọi sự mới bắt đầu. Không khen cũng không hẳn là chê và ngược lại. Với thời gian và những bước chân trong hành trình ngược dốc của anh sẽ là cái để nhìn thấy một mùa xa … cái mùa mà anh đang Mong hiện ra như thế nào hình hài của nó - Xin hãy đợi mùa sau !

     

    Đứng với anh bên con dốc Quỳ hoang tím một màu Đà Lạt, lẫn đâu đây trong dáng chiều đã thầm nhuốm màu đêm, chợt bắt gặp lại tuổi hai mươi vương đầy những cánh hoa cháy ngời vụng dại, chợt thấy anh đáng yêu biết mấy của một thời rưng rức buồn vui lấp lóa trong những bước chân thầm vương gió bên dốc hoa vàng nơi phố núi sương bay …

     

    vũ khúc gió ru hồn ta mê đắm

    xoay theo vòng theo nhịp bước thời gian

    cũng có lúc ta cùng nhau dừng lại

    ngắm tình mình trong hạnh phúc mênh mang

     

    Xin mong một mùa Thơ ! Ta có quyền mong đợi một Mùa Thơ từ anh – Lê Miên Ca của ngày Gặp em xanh mướt lạ thường hồng nhan…

     

                                                                      Bình Dương một ngày thu 9/2010

  • linhnguyentu | 23 May, 2011 11:16

    Chiều buông nhè nhẹ ngoài hiên
    Gió xanh rủ áng mây hiền về xa
    Con ngồi nhổ tóc cho cha
    Sợi nào cũng trắng ....đâu là sợi xanh


    Có điều gì rất mong manh
    Vỡ trong im lặng chảy quanh sân đời
    Bàn tay con bỗng chơi vơi
    Có gì đau... ở một thời chưa qua...


    Nghe chiều lắng tiếng phôi pha
    Nghe lòng lấm vết nắng nhòa mái sương..

    .

    ...Con về, gom sợi chiều vương
    Thắp lên ngọn lửa soi đường con đi...

     

    alt src=http://img.tamtay.vn/files/photo2/2011/2/20/18/1953418/4d60fbfc_26aec3b6_p1020089_resize.jpg

  • linhnguyentu | 13 October, 2010 11:06

    Này kia, đó, nọ ... Ơi này ...

    Chiều mưa cây gội cuộc bày đặt rơi

    Tóc tơ dùng dắng phương đời

    Tan là đã hợp mấy trời biệt ly


    Từng là đã chín từng khi

    Từng khi của những hoặc nghi từng chiều

    Lũng ngày vừa chật màu rêu

    Là đành tháng đuổi năm trều trật qua


    Dốc cơn mê sảng giang hà

    Rót nghiêng cồn bãi một ngà ngà say

    Ngửa mùa xem vết chỉ tay

    Ngổn ngang cỏ lá bày bày thắm phai


    Nhặt lên một lá ngày hoai

    Mưa lem ướt mặt hơn vài nhớ quên

    Này đâu tuổi, này đâu tên ?!

    Này đâu ... đâu giữa triền miên bãi bờ


    Thắp mùa một nén bơ vơ

    Gọi nhau về lại mùa thơ ngây. Cười

    Có vài tiếng trẻ khóc chơi

    Thời gian rớt mỏng đôi lời võng xưa 
     
                                          Thu mưa 2010
  • linhnguyentu | 25 August, 2010 10:41

                                                                            Bởi tổ quốc bốn ngàn năm trồng lúa

                                                    Gieo gian lao vào khói cơm chiều

                                                    Tôi có nghĩa gì chơi trò rơm rạ

                                                    Câu thơ mùi đỏm dáng cỏ ven đê ...

                                                               (Cầu hồn - NHHM)


    Chênh vênh, đứng bên vực ghềnh xối thác, ta ngã vào nhoi nhói rêu, đá tai mèo, niềm đau có vị ngọt của nước mắt , tiếng khóc trẻ cắt nhau bên bờ ruộng. Cội nguồn ...


    Gió trở mang mùi bùn, mùi rạ thối cánh đồng ngập nước sau gặt. Bất giác nhớ cái lạnh của những ngày áo ướt. Con cá nhỏ là thặng dư của tuổi ngây bì bõm cánh đồng gầy ,đánh nhau chia phần, sau tiếng tao mày, những vòng tay bùn ôm nhau cười ... Nắng. Ấu thơ ơi !


    Ta quên ta, khóc ròng ngày đói lả, trộm gạo cho người, người chết nói lời người đang sống, tiếng lanh canh của đồng tiền sấp ngửa, vui và buồn, linh thiêng rớt ra từ bàn tay gieo ...


    Ba mươi bảy vòng quay trái đất, lục địa eo sèo ngày chợ vắng, xanh và run, thâm bầm những đêm bã mía, quầng mắt mẹ, củi sôi như tiếng nấc, đời ê a vài tiếng kinh cầu, phận chát khúc thừng buộc cửa kèn kẹt đêm bão. Lá chuối phận người trước gió, gà mái gáy, âu lo phập phều đêm mồ hôi nhỏ giọt, bão giông đồng nghĩa với hơi thở trầm lối mòn sau trước, người còn ru nhau ... ?!


    Những bài thơ học thuộc lòng, ta vẽ nhau, ngôn ngữ đánh lừa cái đói. Vá chằng vá đụp những tấm lòng mà sẻ chia nhau. Địu những buồn riêng về sa mạc, ta lụa tằm những giấc mơ, vó ngựa thồ ... Ta khát cái hồn nhiên đàn gà nhép. Thờ phụng thiêng liêng đôi cánh gà mẹ ngày quạ đói. Lũ mạ xanh đồng ...


    Tự ngạo mạn cười cợt những phiếm dụ từ kinh điển, khóc hiền trên mòn lối quê đi, tự hỏi lối làng chưa đầy 01 km gập ghềng sống lưng trâu mà sao cánh diều vút cao thách thức chiều cao với trái đất, ca dao hơn bốn ngàn năm còn tứa máu tay cầm ...


    Xấu hổ về những câu thơ còi, lời kinh giấy tã, khi lòng chưa đủ cho một giọt bùn, nói gì chốn bao la, vục mặt vào vú mẹ, tất cả những vô biên không xứng một từ...


    Có tiếng trở mình đêm em mơ hồ từ bên kia vọng lại. Mùa thu! Câu hát à ơi ru lá vàng về ấm cội, tiếng hát nhọc nhằn. Mẹ và em - như nhau thôi, lối đi có người sau và trước, dải yếm đào và vầng trăng đẫm nước mắt, dấu chân đêm treo trả với mặt trời. Những thế kỷ ôm nhau khóc vùi, cho những thằng đàn ông làm thơ ...


    Ta ước mình còn một giọt nước mắt, rơi vào hư không ...

                                                     
                                                                      1h30/ 20/8/2010

  • linhnguyentu | 12 August, 2010 10:49

    Là thế đó! Đỏng đảnh mùa trở giấc

    Nhập nhoạng chiều và lũng sũng lời mưa

    Nhếch nhác, ta, những vòng cua bất chợt

    Tướp te buồn ... đá, sỏi, cuội phân bua


    Tàn tàn nhớ. Quán hờ. Bia sủi bọt

    Thì ê a cũng đỡ bớt xiêu ngày

    Tưng tửng gọi : Ơi này, kia, đó, nọ ...

    Ghét nhau chưa mấy độ bưa chầy ?!


    Là thế đó ! Đêm hay ngày cũng đó !

    Nhóm hôn mê hun khói mịt hôn hoàng

    Đốm đỏ rát bợt môi cười lạnh sóng

    Nghênh nghếch đời ngóng hút bến hoang mang


    Tàn cây mỏi lũ mây hờn chập choạng

    Rủ nhau đi tự vẫn cuối sông mờ

    Du tử hát ... bầy say lần dốc quạnh

    Mặc vui buồn,  lơ xụi gác hênh hơ


    Là thế đó ! Cũng ươn lườn thế đó !

    Thì lôi thôi, đạo mạo cũng con - người

    Say cho tận đến kỳ cùng cái ngửa

    Ngẫm trần truồng- mũ áo. Khác chi ... Thôi


    Ly chưa cạn. Rót rồi! Thôi cứ uống

    Ngày hôm nay chưa cạn, nói gì mai

    Xin đừng khóc, dẫu lòng loang nước mắt

    Buồn hay vui cũng thế. Nói chi dài ...

                                        
                                                  11/08/2010

  • linhnguyentu | 24 June, 2010 12:16

    Trời không nắng trời không mưa

    Ta về đi với lưa thưa ngày buồn


    Thấp cao thương mấy cánh chuồn

    Tìm nhau lấm cả chiều hôm gió nhàu


    Ngòai sông nước đổ về đâu

    Nửa bóng đò nửa mái sầu chênh vênh


    Lá theo nhau phủ mặt ghềnh

    Những đời rêu dỗ chông chênh bước làng


    Dăm ba đứa trẻ lang thang

    Đuổi con diều thả trâu hoang cuối ngày


    Xơ rơ chim nhỏ gọi bầy

    Tiếng kêu nhói tận luống cày vừa đêm


    Ta về nghe nhớ đòi tên

    Chỗ ngồi vừa vặn một thềm mưa. Mưa ...

                                

                                       6/96/2010

  • linhnguyentu | 27 May, 2010 10:56
     

    Mặt trời đậu phía bãi sông

    Tôi còn mang một chút lòng ra phơi

    Chẳng may sóng vỗ đi rồi

    Còn tôi với cái không tôi trở về


    Từ ngày phố đến thay quê

    Lời ru bạc phếch bên lề nắng mưa

    Vắng rồi kẽo kẹt võng đưa

    Tiếc thèm nhớ tiếng đò đưa bên lòng


    Bây giờ ngày tháng bớt trong

    Đêm rằm mà thấy trăng cong trên trời

    Mẹ đem chổi quét lá rơi

    Quét vun thành đống những lời ru nhau


    Bồn chồn ngó trước tìm sau

    Đâu rồi hương bưởi hương cau ngại ngần

    Chỉ nghe tiếng nhạc xập xình

    Mấy em cười nói tỏ tình xôn xao


    Tôi cười mà mắt buồn nao

    Chợt thương cái thuở yếm đào trăng ngân

    Gói khăn trao gửi duyên thầm

    Bây giờ điện thoại ghi âm hẹn thề


    Còn vài vạt ruộng ngoài kia

    Vẫn mơ những giọt sương khuya ủ mùa

    Chỉ mong mắt bị bỏ bùa

    Tôi chiêm bao lại những mùa quê thơm

  • linhnguyentu | 12 May, 2010 17:21


    1.

    Đớ ương hát nhảm với ngày

    Í ơ dăm tiếng đặt bày dửng dưng

    Gặp mình với cả rưng rưng

    Buông chiều... Vừa đến lưng chừng là mưa


    Xa xôi khuất nẻo gió đùa

    Biết ai bước lạnh dọc mùa suông bôi

    Ta về gom ánh ngày rơi

    Thắp mang trả bóng trăng ngời cho nhau


    2.

    Bồi hồi con sóng xô mau

    Lỡ mang cái rét làm đau mặt ghềnh

    Khi chiều run giữa lênh đênh

    Giật mình sông mới hay mình tả tơi


    Đ
    ừng nhau xẻ tiếng chia lời

    Chẳng qua cũng một tơi bời đó thôi

    Nhặt viên sỏi ném lên trời

    Để đêm vỡ xuống mặt người xơ rơ


    3.

    Thương ngày chim mỏi chơ vơ

    Cứ lo chân bám cành ngờ mà run

    i đời dâu biển xanh um

    Biết đâu lưới cạm cụm lùm nơi đâu


    Cùng
    đêm ngồi với trăng thâu

    Thức hong khô phía cỏ nhàu cho khuya

    Nhắn tin gửi sáng mai về

    Vạt ban mai ấm sưởi mê mải dòng


    4.

    Bất cần mắc nợ long đong

    Thả trăng đầy cả một dòng sông yêu

    Ngủ đi. Mắt đã muộn nhiều

    Ngủ đi. Sóng vẫn muôn chiều ru nhau


    Dẫm dò chi mấy nông sâu

    Tháng năm trên mặt địa cầu vẫn xanh

                                          07/12/2009

  • linhnguyentu | 28 April, 2010 10:13

                                                                                      Nhạc:           Từ Công Phụng

                                                                                      Hát:                Tuấn Ngọc



    Trong một khoảng lặng chiều, bên ly sóng sánh những giọt hoàng hôn muộn ... Không biết ngoài kia sương bay, hay là những câu hát Tuấn Ngọc loang đầy góc vắng? Mà chiều chợt xa mờ, tay chợt chơi vơi, những tơ lòng run bắn ... Năm tháng cơ hồ tan ra từ khoé mắt gọi về trên chông chênh bậc thềm những giọt mưa hoang:


    Mưa xói dấu chân em qua cầu, theo những cánh rong trôi trên niềm đau. Đời em đã khép ... đi vội vàng, tình ta cũng lấp lối thiên đàng. Như cánh chim khuất ngàn, như cánh chim khuất ngàn. Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu...


    Ừ, rồi những bước chân sẽ mang tháng năm khuất vào cõi mù tăm của dòng gió bụi, đời người như những bông cỏ lông chông lăn theo những cánh gió không nhà. Những trải nghiệm làm cho người ta biết sống thế nào để an toàn hơn, bình yên hơn trên bình diện cuộc sống. Nhưng cũng chính những trải nghiệm lại làm cho người ta đớn đau hơn, ngậm ngùi hơn khi đối diện mình nơi vực ghềnh của trái tim với những chớp bể mưa nguồn ký ức. Tiếng hát vút lên, mang theo những uẩn ức chất ngất  Đời em đã khép ... đi vội vàng rồi buông rơi thành những mảnh vỡ, trải dài mênh mang nẻo lòng thiêm thiếp trầm mặc Như cánh chim khuất ngàn, như cánh chim khuất ngàn ...Trong tiếng vỡ đó, người đã quỳ xuống nền kỷ niệm, mắt hút nhìn những cánh chin khuất ngàn xa vắng, run run vun những mảnh thủy tinh sắc lạnh mà  không hay những ngón trần tứa máu,  hoảng hốt lối thiên đàng cỏ rêu kín nẻo và lòng lạnh đắng tiếng yêu thương. Không một trách cứ nào, không một oán hờn nào. Chỉ là lòng vắng hoang  và người hát, hay người đang khóc? Những âm thanh như tiếng nấc đứt đoạn trong cổ họng, phơi chiều lên ngàn kim, ngồi nghe và uống sũng hồn những giọt tái tê:


    Mưa xói đấu chân em qua cầu, theo những cánh rong trôi trên niềm đau ... Thời nào yêu hết trái tim buồn, lời nào yêu hết trái tim buồn ... Xin giữ cho mắt lệ, xin giữa cho mắt lệ, nhoà theo từng bước chân người chốn vời ...


    Ừ thì em đi! Một cõi yêu thương lìa bỏ, đời người phùng biệt ai ngờ ! Ừ thì em đi, sao đôi mắt vẫn ở lại đây và đẫm buồn chi thế, bước chân đi dùng dằng chi thế? Để viết một đời, hát một đời, bạc trắng một đời vẫn thảng thốt thời nào yêu hết trái tim buồn, lời nào yêu hết trái tim buồn ... Hỏi và vô phương trả lời, hỏi để phách vía rời bỏ xác thân rũ vào mênh mông dòng kiếm tìm hoang lạc... Có ai biết tình là gì, yêu thương là gì, tròn méo ra sao mà tháng năm cứ xoay vòng những khóc cười cho ta mãi lăn lóc giữa huyền hồ  ảo mị ? Ru người rồi ru ta ... Sau những tiếng ru ấy liệu có vá lành một hồn rách rưới, hay chỉ lại tấy sưng thêm những cú đời té vấp lối đông miên:


    Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức, sẽ nhạt nhoà từ ngàn năm nữa, khi em khóc hồn nhiên. Nỗi buồn phiền ngày tàn hơi ấm. em thấy không cõi đời vô vọng ....


    Một niệm khúc buồn ! Đời người phải chăng là những niệm khúc buồn ?... Mới hay, tình yêu luôn là một điều gì đấy quá vô tâm Tình là giọt nước mắt vô tâm ướt mãi trái tim người ( TLN) để có khi khiến người đang sống đây mà như đã qua ngàn năm ấy . Biết nói gì ? Thôi đã sinh ra làm một kiếp người thì xin cứ yêu, cứ niệm cho nỗi đau khôn lớn, cho những chiều trôi ...


    Xin em hãy cho tôi tạ tình, khi em đã đi qua quãng đời tôi. Dù một khoảnh khắc ...sớm phai tàn, và lệ em rớt trên môi nhạt. Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn ... và câu tình cũ xin gửi .... cho đời
    ...


    Rượu chợt đắng cả chiều... Vốn không bao giờ muốn khép lại một ngày như thế, nhưng bài hát vọng ra từ ô cửa nhà ai sao vô tâm đến vậy, và Tuấn Ngọc sao vô tâm đến vậy, cho tiếng hát cứ xô chiều đuối xuống vũng đêm hoang Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn ...Mình có bao giờ như thế không em.  Mình có bao giờ như thế không em ?!


    Nhưng, chợt gặp những dòng rất buồn, và anh hiểu ...

                                                                                                 
                                                                                    Bình Dương buổi chiều rơi

                                                                                                   25/4/ 2010

  • linhnguyentu | 13 April, 2010 11:11

    Người buồn gì dấu mình kiếp đá

    Mấy trăm năm sạm mặt gió ngàn

    Dửng dưng đứng không hay đời ấm lạnh

    Cuộc hoán đổi buồn như tiếng trần gian


    Bao lớp thu mờ chuyện thế đa đoan

    Ngày đã sáng, đời về trong ánh nhạc

    Đã xa lắc ... những vương triều vong lạc

    Mộng son vàng năm tháng ngả nghiêng rơi ...


    Ngày bây giờ khác lắm. Cố nhân ơi !

    Ngựa buông vó và người về xứ sở

    Không ai nhắc phía ngày xưa bồi lở

    Giáo gươm chìm cho ngô lúa hồi sinh ...


    ... Gió thổi bụi vòm chiều đau lá trút

    Hơi thu sương rờn rợn da người

    Loang rêu cỏ, áo bào phai gió trận

    Chiến tích ngủ vùi trong đám lá khô rơi


    Thôi đừng buồn! Cuộc sống mãi sinh sôi

    Trái rụng xuống cho ngày cây biếc nụ

    Bỏ kiếp đá để nụ cười lấp phủ

    Rũ đau buồn .... cho tiếng hát lên tim

  • linhnguyentu | 10 April, 2010 16:32
                                                             (Thôi về đi ! Đường trần đâu có gì... tóc xanh mấy mùa  ...)

                                                                                    TCS


    bởi thời gian chưa từng quay trở lại

    trên cành kia nắng đã tắt bao giờ ?

    ta cứ hát như quên rằng đã nhớ

    thuở rông rài thả sóng níu mây bay ...


    tóc lặng xế như đêm từng khói thuốc

    vẽ vòng tròn đau những bánh xe lăn

    ngập nghềnh thế đoạn đời kia cứ ngỡ

    bình yên thơ... mưng mủ vết tay trầm !


    nghe ngoài đó bãi thầm chân cò vạc

    giấc đời xa ri rỉ dạ trùng kêu

    mùa nói gì giật mình cây khép bóng ?

    bến bờ nghiêng bước gió trật trều


    mênh mông thế vòm đêm âm ỉ cháy

    lá trăng buồn xao xác trắng hiên ngơ

    sương phủ dụ những quầng khuya hốc hác

    phía sông trôi lặng đắng tiếng ru khờ


    chẳng thể vớt ngày xuôi về đêm ngược

    nên lẻ bìa ra đứng ngó sương rơi

    tay vuốt mặt nghe đêm phờ phạc rụng

    nhức gai khuya lành lạnh xước qua trời

                                      
                                     9/04/2010

  • linhnguyentu | 02 April, 2010 10:47
                                                     ( Viết cho SN mình, 38 mùa, 38 giấc miên vu)

                                                 Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu
                                                 Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu đã xa.
                                                 
                                                                  ( Bùi Giáng) 

     

     


    Dạ thưa mây bay trên cao

    Tôi giờ rất mực cúi chào vô biên

    Cúi vào sóng giấc vu miên

    Chào nhau biền biệt đôi triền lau hoang


    Dạ thưa gió đi ngang tàng

    Tôi giờ rất đỗi huy hoàng tụng ca

    Tụng đường nhưng nhức phôi pha

    Ca buôn buốt nẻo mù sa xa mù


    Dạ thưa mưa sũng ngàn u

    Tôi giờ rất mực ngồi ru lạnh lùng

    Ngồi lênh đênh phía muôn trùng

    Ru phều phập mé dửng dưng bọt bèo


    Dạ thưa nắng khát lừng reo

    Tôi giờ rất đỗi đèo heo hút về

    Đèo theo bề bộn nhiêu khê

    Hút qua ấm ớ hội tề dại khôn


    Dạ thưa xác. Dạ thưa hồn

    Dạ thưa phách vía lạc buồn về chưa

    Giật mình. Ôi giấc mơ trưa !

    Nghe mồ hôi hột đẫm vừa một cơn

                     
                                    28/3/2010

  • linhnguyentu | 31 March, 2010 11:18

    1.

    Thả gầu tôi múc bóng tôi

    Dây chưa chạm đáy. Bóng. Thôi đã nhoà

    Tôi còn đó. Tôi mù xa

    Giật mình tự hỏi tôi là tôi không?

    Tìm trong sáu cõi phiêu bồng

    Một thân hư huyễn mấy dòng nổi trôi

    Vành miệng giếng hoá trùng khơi

    Tôi. Tan trong vạn nẻo trời mù tăm


    Ngày vừa nhúm lẻ tay cầm

    Thấy tôi trong giọt không đầm đìa rơi ...


    2.

    Đời từ chân muội nón mê

    Lội ra giữa lấm lem quê nghẹn bùn

    Lời ru bù hóng bếp hun

    Níu cho trăng rộng bên lùm tre neo

    Ơ hay. Quê vẫn quê nghèo

    Lạ cho bầu bí cứ đèo bòng thương

    Mẹ quê áo rách vô thường

    Cứ ru bồi lở nắng sương bãi người


    Đói mùa bởi nắng m
    ưa thôi

    Đói lòng là bởi chân đời vắng nhau

    Cũ càng mòn lối biển dâu

    Mà sao vẫn mới tinh màu mây xưa

    Mới hay rêu giếng sân chùa

    Hình như lâu lắm người chưa trở về


    Võ vàng chiếc lá Bồ Đề

    Rụng trên gạch vỡ ngày về vọng âm


    3.

    Miệng muốn thốt mà như câm

    Đất đai đau những vết trầm bão dông

    Lặng nhìn con đò qua sông

    Có ai qua hết mênh mông cuộc đời


    Ném mình lên bóng ngày r
    ơi

    Chạm tôi sấp ngửa đất trời mỉa mai

    Tháng năm nào có thở dài

    Có chăng tôi với nhạt phai cũng mình


    Thả gầu múc cuộc phù sinh

    ớc trong. Như thể chính mình vừa tan

    Thoảng nghe nhẹ lối hương ngàn

    Hoa quê lớp lớp mộng tràn líu lo ...

                                30/3/2010

  • linhnguyentu | 30 March, 2010 11:14
     

    Biết chưa. Mà biết biết gì

    Bìm leo dậu đổ nhiều khi. Ai ngờ

    Sóng vùi, bồi lở đòng đơ

    Kinh niên mê sảng. Bến bờ về đâu ?!


    Miệng đời chưa khép bán rao

    Ơ hay. Da thịt ai nào chẳng đau

    Đặt bày chi lắm biển dâu

    Người đi ta bước cũng nhàu lối chân


    Nông sâu rồi cũng một lần

    Thấp cao đường ấy biết gần hay xa

    Khóc cười từ đó mà ra

    So với khóc thôi chẳng thà cười ngông


    Tháng ngày tự tử trên sông

    Tái sinh bao chuyến mà dòng cứ đau

    Nắng mưa hợp cẩn trên đầu

    Thành sương cho tóc lẫn màu mây hoang


    Về thôi em ! Giữa hoa vàng

    Khẽ cười níu nắng cho hoàng hôn tươi

    Hong vui nhóm lại môi cười

    Xua đau trên những mặt người lạnh tanh

                              

                               29/3/2010

  • linhnguyentu | 19 March, 2010 11:05
                                              ( viết trên nền bức Thảo Nguyên 
                                tranh xé dán của QN Lê Thuận Nghĩa )

    1.

    khung rỗng ...

    trên nền trắng con sóng gãy

    héo mặt ngày.

    những mẩu xé rời không biết về đâu

    anh cùng một góc đắng

    hát

    những màu nguyên
    không nguyên

    hoàng hôn lìm lịm

    hấp hối

    mặt trời ho ra máu

    những vết thù chờ xoá tên

    thảo nguyên ném mình về phía cỏ

    xanh ...


    2.

    Gió đứng thở

    mệt

    hoa xé mình ném vào mây

    sau lùm cây

    sông hoàn nguyên một quãng im

    tiếng vó ngựa rạc phờ.

    ngửa cổ hớp một ngụm mùa vào trống

    nấc

    rụi chiều ...


    3.

    những mẩu rời quên mình vừa rời

    chiều ngọng

    anh câm


    trong góc đắng m
    ắt ngựa dn

    thảo nguyên nổi lềnh phềnh

    trôi ...

    còn nguyên những vết thù ...

                       15/3/2010

  • linhnguyentu | 05 March, 2010 10:56
                                                                              Lạ thay oan khí tương triều

                                                                   Nàng vừa phục xuống Từ liền ngã ra

                                                                                    ( 2535 - Truyện Kiều)

    Giấc nào. Sầu tuyệt đăng ngôi

    Địa duy - Thiên túng* . Thảy bồi hồi đau

    Giáp buông. Áo tướp tưa nhàu

    Kiếm cung gãy giữa một câu: Má hồng


    Ngẫm đời có đếch gì không ?!

    Nhục - Vinh. Hời hợt ngoài vòng đó thôi

    Trơ trơ đứng thách cõi người

    Thu thần. Gục gã giữa lời thương yêu


    Tôi . Chẳng hảo hán. Chẳng tiêu diêu

    Chỉ hơn nhau một phen liều quá ngang

    Câu thơ phớt vẻ hoang tàng

    Đối mình. Ghềnh vực. Buồn hoang hoác buồn


    Chỉ mong làm cỏ bên nguồn

    Mềm chân lơ đãng suối hồn ngây thơ

    Mai sau có hỏi bây giờ

    Dạ thưa. Tôi. Cỏ vương hờ tay quen


    Anh hùng. Cũng giấc mơ hoen

    Nọ khi khất cái cũng rèm chiêm bao

    Tôi . Về cược với ba đào

    Dẫu chìm. Phách vía tan vào bến Em

    .......

    * Bán khiên cung kiếm bằng thiên túng

       Nhất trạo giang sơn tận địa duy

  • linhnguyentu | 03 March, 2010 11:21
     

    1.Mùa đi qua cánh đồng

    Quê chìa cho tôi vốc bùn quá khứ

    Những con đường gập ghềnh sống lưng trâu xảm lại cơn mơ gãy

    Những gốc rạ mùa khô

    Gió thổi dạt vào ngày mai vết chân ngập lũ

    Gọi gì tôi, cái ngày rửa trôi lem lấm vết trâu đầm, bảnh bao áo mũ

    Quên nói tiếng mày tao

    Rủng rẻng nói cười trong cơn hôn trầm của đầu

    Quẩy lại đôi quang gánh, vai chợt đau ghiến, mắt cay xè

    Mót lại quá khứ như một thằng ăn trộm

    Cái quá khứ đã bán đi, không còn đủ tư cách để chuộc lại

    Ơi cánh đồng của tôi !

    Những cánh cò trở lại chưa, tôi vá mình chút đỉnh

    Những buồn vui trên con đường mòn dáng Mẹ

    Ngày xưa ...


    2. Những bức tường vôi trắng con mắt về

    Hàng xóm thôi thăm nhau bằng lối tắt

    Tôi tìm nơi gốc đa đầu làng tiếng chí chóe trẻ thơ bên trò khăng đáo

    Đã rêu xanh trên tán vòm cổ tích

    Rụng xuống đầu lộp bộp sương rơi

    Thì ra không chỉ tôi lạc tôi

    Người đã lạc nhau ngay từ ngõ xóm

    Trong mắt nhau

    Mùa đói !

    Đói thân tình bởi những bờ tường cao mọc đầy kẽm gai

    Những ánh nhìn lỗ châu mai lấp đầy ngờ vực

    Người đang chửi nhau vì 100 đồng trong cái chợ bé tẻo teo ngã ba làng

    Rổ rá rúm rụm bên ngày

    Những chiếc nan thưa không đựng nổi lời ru, không đựng được dòng nước mắt

    Ngày xưa ...



    3.Giỗ họ đầu năm nhà thờ đông người hơn

    Lễ cúng cũng đầy và chất lượng hơn dạo cũ

    Mà hình như hơi ít tiếng cười !


    4.Tôi đi, mông lung bên những vạt lau trắng bờ sông trắng

    Tiếng trống hội từ ngôi đền mới xây làm cỏ giật mình

    Mùa ngồng lên triền cải quá thì

    Hoa vàng đến ươn ướt mắt hoàng hôn

    Hạt sẽ ủ lại mùa sau, đừng vội mà khóc

    Trên lối mòn mệt nhọc

    Loạng choạng chuông rơi xuống bến chiều, nước cuốn mang đi

    Ao chùa lâu không có người lấy nước

    Phế tích một lời ru

    Tôi cúi xuống lạy trước tam quan lổ loang thời gian đổ

    Nhận ra trên nền gạch vỡ

    Bóng của tôi vừa ngã xuống chân ngày


    5.Giật mình trong tiếng niệm A Di Đà

    Chợt đuối trên dòng sông cạn

    Thì ra không phải biết bơi mà có thể sang sông

    Có nhiều khi nước chỉ xâm xấp đầu gối mà vẫn chết đuối

    Tôi đang chết đuối trong tư tưởng tôi

    Khi thấy tôi là tôi

    Lại nhớ về câu chuyện ma mờ bà kể cho tôi nghe ngày cũ

    Trong khuân mặt đêm muôn vạn trạng hình

    Không thể đóng thuyền để qua sông khi trong mình không có một con thuyền

    Tôi về trong đôi mắt em bơi qua đời với sóng

    Tỉnh và say là duyên

    Trên lối quê, nhường nhịn bước chân mình mà đi, mùa đang hát

    Ai cấy mùa đêm nay ...


    6.Lẩm nhẩm hát vài câu

    Dịu lại chút mình từ phía nhói

    Em vừa kịp đem trăng vá lên đỉnh trời vừa tối

    Lấp đầy ngực tôi trăng

    Bắt vội vài con đom đóm gắn vội lên mùa yêu của cỏ

    Níu về nhúm lẻ gió đồng

    Để sông trôi còn bâng khuâng tiếng mái chèo khua nước

    Đừng tự lở mình từ phía những cô đơn

    Mẹ cha đã thở một đời quê như lá

    Thỉnh thoảng ai vẫn còn ru con

    Nghĩa là chưa tắt trong mạch nguồn những phập phồng tiếng gọi

    Đợi nhau về


    7. Ì ạch vác trên lưng chiếc cày, tôi ra ruộng vào sớm ban mai với lũ chim chiền chiện

    Này tiếng chim sao mà nhẹ thế, trong thế

    Làm gì để mình có thể nhẹ, có thể trong

    Này chim ơi ! Hãy nói cho nghe về bản chất của những sợi nắng!

    Trong cỏ lá tiếng ngày về

    Thì ra sự sống chưa bao giờ ngừng lại


    Ngoài sông con nước chảy

    Giữa cánh đồng, hình như gió lay tôi ...

                                                            02/3/2010

  • linhnguyentu | 26 February, 2010 10:58

    Có gì trong tiếng lá rơi

    Mà chiều trượt ngã giữa lời mưa bay  

    Xơ rơ con chim lạc bầy

    Trên cành sũng ướt chân trầy trợt. Run


    Một vùng ngày tháng xanh um

    Vẫn nghe đâu những cụm lùm xác xơ  

    Có khi trong vắng im tờ

    Hắt lên đôi nhánh sương phờ phạc. Buông


    Hỏi mình trên những con đường

    Hớt hơ. Đời - Chợ. Vô lường buồn vui  

    Gọi nhau. Còn mất xô lời

    Tan phiên ú ớ mình thôi với ngày


    Hỏi người vừa mới đâu đây

    Có nghe nhau gọi vơi đầy ấy chăng  

    Lẻ về. Tháng úa ngày hăng

    Quệt son không đỏ vết lòng đắng cay


    Vẹn vừa còn có hôm nay

    Lau mưa cho nắng dỗ ngày tìm quên

    Ừ thôi. Đặt xuống u phiền

    Lắng nhau tiếng thở từ phiên chợ. Người. . .

                                               25/2/2010

  • linhnguyentu | 25 February, 2010 10:14



    . . . Xưa buồn như khúc ca dao
    Phập phồng khoai sắn nôn nao mùa màng
    Lời ru . . . nước mắt hai hàng
    Rát lòng mẹ buổi mùa sang nghẹn đòng . . .

    Hồn quê quay quắt trổ bông
    Nén mồ hôi cháy mênh mông đất trời
    Chát phù sa . . . đất ngậm lời
    Gió lào , cát trắng phận người bấp bênh

    Khổ đau như bóng đeo hình
    Ba chiều quê bốn chênh vênh mắt người
    Đò ngang đi vớt nụ cười
    Leo teo phiên chợ chân người xiêu thưa

    . . . Đã qua rồi tháng năm xưa
    Đồng quê mắt mẹ bây giờ mùa xanh
    Vườn thơm tiếng hót long lanh
    Bầy chim ríu rít trên cành xuân quê . . .
  • linhnguyentu | 24 February, 2010 10:43


    đợi từ lúc cánh cửa ngày vừa khép ... cho đến lúc lại khép

    khoảng mở cửa tiếng thở bì bõm lội qua mùa lũ

    những kỳ trăng ...

    vạch những đường kỷ hà số phận lên mảnh ruộng hạn hán nhuộm quầng quanh hố mắt

    em không gọi anh !

    chỉ lời của hiu quạnh trên bờ tường trổ đầy mảnh chai

    rơi xuống tay rêu

    rơi trên hoa màu trắng

    rơi xuống giấy trắng

    lời thơ trắng

    ngày không phủ sóng ...


    khi anh gọi em, có nghe không ! hẳn là không, bởi kia là nhà cửa, người xe, những con đường nhiễu loạn sắc màu. những rổ rá long đong tiếng khóc cười liêu xiêu ngày quang gánh, nồi côm sôi, cái nhìn trệu trạo ...


    không trụ thu những giải tần chệnh hướng chúi vào hun hút ghềnh vực , vỡ những con sóng hoang mùa khản cổ. em không nghe , nhịp thần giao lơi ngày cách cảm, véc tơ sóng bất hoạt nơi đường dẫn, thắt cổ những đợi chờ phía mùa rẽ lối ... chín số vô hồn cười cợt nỗi không dây ...


    đừng nói những dự cảm ngày nhạt màu bên nắng, những nằng nặng vừa rơi nghiêng trên những âm chờ


    mai mốt mưa ngược đường loang chiều vào thẫm ướt, mấy cung mùa rồi lặng đắng trầm buông ..


    là anh ngồi với
    rêu

    hát với bờ tường trổ đầy mảnh chai nở ngần hoa trắng

    ngạo nghễ trên tay mọc đầy gai

    không phủ sóng ngày về ....

                                                                                     19/2/2010

  • linhnguyentu | 22 February, 2010 11:23

    1.gió rải màu xuân lên những đôi mắt bò tơ đang gặm cỏ bên đường

    tròn to ngây thơ, ướt và sáng như đuối trong men tình cháy mùa lên ngực nắng

    minh chứng cho tình yêu không phải là độc quyền của loài người !

    vừa có một đám cưới ngang qua tôi

    ở nơi nào đó trong thâm u những mạch nguồn đã rưng rức xanh lời đá

    tôi nghe đá đang hát, không phải chỉ có đá , mọi thứ đều đang hát, tôi cũng hát

    thì ra sống là để hát

    đến đây, giữa cuộc đời này

    chẳng có gì xa lạ cả

    tất thảy đều một linh hồn

    sinh sôi những vũ điệu mùa

    ai đó đã từng khóc cười soi mình lên gương vỡ

    cũng chẳng ăn thua gì

    bởi đang soi từ những điều không thực

    không có một tấm gương nào để soi !

    mọi suy nghĩ chỉ mang màu ước lệ

    hãy soi vào lặng im !


    dưới bước chân này, bụi đất, lá khô đang hát về ngày mai

    trên những tàn cây, lá non lại hát về ngày cũ

    ngày hát về mây gió và ánh sáng, đêm hát về bóng tối

    và thời gian khép mở

    chưa từng có thứ gì không tái sinh vào ngày hôm sau

    mọi tồn tại đều hợp lý !

    ngay bên cạnh chiếc bàn tôi, cây quất mùa xuân quả rất vàng hoa rất thơm

    đẹp nhưng rất chua

    bởi chua cũng là một vị cần có cho cuộc đời biết ngọt

    mọi diễn giải đều dài dòng

    đừng phân biệt đâu là thơ, đâu không thơ

    khi những tật nguyền còn lấp ló trong hơi thở

    bên gốc rạ cánh đồng sau vụ gặt những cây rau bợ đang nở hoa

    tôi gặp con chuồn chuồn kim đùa với bóng mình dưới nước

    những bãi phân trâu hóa thành chất liệu dẫn mùa về

    nâng tiếng sáo diều trẻ thơ bay qua ngày dông bão

    sự sống thơ ngây, tiên liệu làm gì

    nên chăng để tiếng thở này chậm một tí

    cho ngày bớt đau một tiếng chửi thề

    ( dẫu chỉ là câu cửa miệng)

    hãy soi vào lặng im !

     

    2. trên gương mặt mùa xuân qua những ngã ba ngã tư nhìn thấy gì

    xuân già đi nhanh quá !

    từ những gương mặt

    xã hội loài kiến, ong ... chưa bao giờ có những chương điều cho trật tự, sự nhường nhịn và bổn phận

    vẫn xếp hàng không chen lấn cả mấy triệu năm trong văn minh không văn tự

    văn minh không chỉ là văn tự

    những con đường không thể chia bớt lực căng từ phía mắt muộn

    mọi giải pháp đều treo

    những đụn người cứ chồm qua nhau dửng dưng những tâm hồn không phanh hãm

    sự nhường nhịn đánh rơi nhau từ những thế kỷ trước

    giá mà có thể quay trở lại đi tìm

    đứng bên đường tự nhiên cười như ngây thơ

    tự hỏi phải chăng ai cũng đợi xuân nên xuân già nhanh thế


    về trong ánh sao lấp lánh bên thềm

    chợt gặp em như đêm

    chợt thấy yên lòng chi lạ

    đến từ lúc ngày vừa ủ nỗi buồn chưa lên men sau những lối rẽ đời bụi bặm, đã mưng mưng say khướt một góc đêm nở bình minh vào góc hồn vừa chợt tối

    gọi tôi người từ ký tự khuya

    ơ hay, mà em là ai, nơi nào đó, hay chỉ là một đại từ để gọi?

    mà chỉ cần thế thôi cũng đủ để làm dịu lại tất cả những vết nhói này

    lại mơ hồ vì những điều ảo thực

    khi tôi gọi: Em ơi

    không ai trả lời, nên tôi biết tìm ở nơi nào

    chỉ biết đang gọi một đại từ được ghép bằng nguyên âm E, phụ âm M

    chính cái phụ âm làm cho mùa xuân mờ hơn một tí

    mờ xa như con đường ngóng cổ chờ ... sương

    nói đùa tí cho mình bớt vắng

    cho cười đỡ suông

    sau phía buổi chiều giữa những bùng binh tròn như đèn cù xoay chóng mặt

    những mắt người vắng người

    tôi trở về tôi

    ngồi soi vào lặng im

    trong đôi mắt em ...

    gọi bình yên chút chút

    dẫu chỉ là một đại từ !

    3.ừ thì ngứa họng hót chơi vài lời í ơ

    ( dù không hót thì ngày vẫn xanh)

    nhưng mà hót để mình xanh

    đến đá còn xanh, huống chi mình chưa hóa đá

    linh tinh thôi mà, thi phú gì đâu

                                           

                            20/2/2010

  • linhnguyentu | 12 February, 2010 15:57

    thế rồi rộn tiếng chim ngân
    hồn ta nhè nhẹ bước xuân êm đềm

    cỏ hoa lay động bên thềm
    gieo hương ủ nắng cho mềm tháng năm
    thế rồi cũng nhẹ tay cầm
    gió sương một thuở âm thầm đắng cay

    ngòai sân nắng dệt tơ ngày
    mắt em thức những vườn cây biếc mùa
    thế rồi ngõ bớt già nua
    có con thương nhớ cũng vừa gọi tôi

    mẹ cười . . . xuân mới xanh tươi
    nhẹ lau những vết đông đời tái tê
    thế rồi xuân đã . . . xuân quê
    để người xa nhớ lối về. nguồn ơi !

    nghiêng lòng rót đẫm câu mời
    những quen . . . lạ . . . chút men đời nồng say . . .


  • linhnguyentu | 10 February, 2010 09:20
     

                                                 ( Nhân đọc Buổi chiều Ti Gôn - HVHNT BÌNH DƯƠNG)



    buoichieutigon.jpg

    Lỡ thương nắng cũ quê nhà

    Về thăm mấy độ vàng hoa nắng, buồn ...

    ( Ngõ hoa vàng)


    Đó là những dày vò, những chống chếnh hoài niệm ... bật lên tiếng thở dài nhưng nhức một niềm cô độc trong thơ Lê Minh Vũ. Buông xuống chiều một khoảng lặng, tôi đến cùng anh, hòa tiếng thở dài của mình vào thơ và lẳng lặng nhấm những giọt buồn trong ly trà chiều hơi chát và đắng nơi khóe miệng, để nuốt vào lòng một chút ngọt, một chút ấm, một chút trùng phùng, một chút biệt ly của Buổi chiều Ti gôn để nhìn lên khoảng trời vừa treo mấy chùm sao mà thầm gọi:



    Nát nhàu ngày tháng mộng mơ

    Muối không đủ mặn để chờ gừng cay

    Gọi tên mình

    Gọi tên ai

    Thôi đừng chạm đến tháng ngày bình yên ...

    ( Tháng ngày bình yên)


    Có nhiều con đường dẫn chúng ta đến với thơ, và tất nhiên thơ của một người chính là chân dung của họ trong cuộc kiếm tìm. Với Lê Minh Vũ, anh cũng không ngoài điều đó. Khác chăng là anh không tìm ở nơi nào quá xa , chỉ đang vẽ lại mình bằng nhưng gam buồn vui dưới bước chân mình:


    Tôi về chạy đuổi cơn mưa

    Bàn chân thèm vấp quê mùa, người ơi !

    ( Khoảng trời quê xưa)


    Để mong " Vẫn còn nguyên vẹn khoảng trời quê xưa "  mà Vũ phải đi tìm, mà khắc khoải : Bàn chân thèm vấp quê mùa, người ơi ! Cái khoảng trời đó chứa cái gì mà làm cho ai cũng phải  bồi hồi như thế, cố nhiên ai cũng biết ! Nhưng, con người luôn bất lực trước quá khứ, vĩnh viễn chỉ có thể đứng để nhìn, để hối tiếc mà thôi:


    Những giọt mưa rơi trên vòn tháng tám

    Con đường xưa ai hát khúc mưa hồng ?

    Đêm sinh nhật một mình anh độc ẩm

    Thấy đời mình phiêu bạt một đời sông

    ( Khúc mưa tháng tám)


    Trong thơ, khi nói về cuộc đời người ta hay nhắc đến sông, có phải vì sông biểu hiện đầy đủ nhất hình ảnh của đời sống qua những lở bồi, trong đục, hợp tan ? Có lẽ là như vậy. Lê Minh Vũ cũng bơi trên trong dòng sông ấy, để có lúc tưởng mình tan vào sông hay là mình thành sông không biết nữa, chỉ thấy :


    Bờ sông giờ vẫn gió

    Hương tóc xưa đâu rồi

    Bàn tay anh níu giữ

    Từng chiều đang buông rơi ...

    ( Vọng âm )


    Không phải là những câu thơ làm đêm mất ngủ, nhưng là những câu thơ đủ khiến cho lòng dấy lên con sóng vội... một chút lênh loang của buồn, và hơn nữa là sự thảng thốt... Là cái giật mình trong đôi mắt trên bến lòng một thời bỏ lại phía hôm qua:


    Nỗi nhớ dày vò ký ức

    Sông bao dung như thể mẹ hiền

    Lênh đênh giữa dòng đời xuôi ngược

    Tráo trở sự lãng quên

    Lũ trẻ con chẳng hiểu hết quê mình

    Vô tư vẫy nước đùa tung tóe

    Tôi về bên sông ngồi lặng lẽ

    Soi bóng mình

                   Thảng thốt

                              Phải tôi không ?

    ( Về lại sông xưa)


    Quá khứ là điều không thể nào thay đổi, ta đã có một lần và nó theo ta mãi:


    Ký ức như loài chùm gửi

    Bám víu làm đau tâm hồn

     ...

    Ký ức như loài chùm gửi

    Ta thân gỗ mục bên đờ i ..

     ( Ký ức) 


    Đời là thế và lòng người là thế. Hình ảnh của con sông hay khác hơn chính là hình ảnh của dòng đời chảy qua ta. Dịu êm hay thác ghềnh, điều đó không quan trọng. Cơ bản là ta đã đi qua mà chưa bao giờ đi qua, vẫn ở đó trong ký ức dù đã : Tráo trở sự lãng quên. Nhưng, có thể lãng quên không khi vẫn dội về trong tâm thức bóng của Mẹ, của quê, bóng em  trong khoảng lặng chiều:


    Mẹ quét lá trong chiều

    Gom nỗi buồn trong đời lại đốt

    Tiếng tí tách cuối vườn

    Nghe nhưng nhức một niềm cô độc

    ( Viết trong chiều cuối năm)


    Buổi chiều Ti gôn
    của Lê Minh Vũ, ở đấy dưới buổi chiều tà, không rượu mà Vũ vẫn say, say một ít đời, dù chỉ một chút thôi mà cứ thấy nhưng nhức lên từng câu chữ. Là thơ , hay là những giọt nước mắt thơ nhỏ giọt xuống phận đời, xuống mình ... khi những bước chân vẫn đi về trong vô cảm.Thôi cứ để anh say , bởi đời có mấy lúc say như thế, cũng là cho mình một ít đắng trên môi mà ngọt lại mình:


    Tôi ngồi quán cóc uống ly cà phê đen

    Ly cà phê giúp đầu óc tôi sảng khoái

    Những đứa bé bán vé số đánh giày bu lại

    Một bà lão lưng còng đến bên thì thào xin tiền

    Những ánh nắng hồng của buổi bình minh

    Rơi vỡ loang xuống đáy ly từng giọt đắng


    Tôi nhìn cuộc đời bằng ánh nhìn không bình thản

    Cuộc đời này còn bao mảnh đời bất hạnh lang thanh?

    Chợt nhận ra chưa bao giờ tặng cho mẹ chiếc khăn len giữa mùa đông giá rét

    Cánh đồng thơ mãi thất bát khô cằn

    Người ơi, nói làm gì những lời to tiếng xa xăm ...

    ( Bên ly cà phê buổi sáng)


    ở đấy vài dăm lúc chếnh choáng một chút quê ... Ừ , đời người ai mà chẳng có một chốn quê, cái chốn quê của phập phồng lo toan bên tháng ngày đỏng đảnh. Nhưng cũng là quê của tuổi ấu thơ hồn nhiên lấm bùn bên chân ruộng , để mà lớn khôn, để mà quên , rồi để lại nhớ về :


    Tôi về nằm giữa bờ đê

    Nghe hương đồng nội thổi về mênh mang

    Hòa theo khúc hát đồng xanh

    Bao năm giữa chốn thị thành lãng quên


    Tôi về tìm tuổi hồn nhiên

    Hái hoa bắt bướm trốn tìm vườn cau

    Vin tay hái mấy lá trầu

    Tặng em dành để ngày sau chúng mình ...

    ( Khoảng trời quê xưa )


    còn lại thì ngất ngư trong hơi tình lũng đoạn. Thế là hát !  Mà có khi là hát, có lúc lại lảm nhảm đọc... Thậm chí không thể đọc trơn tru được mà vừa đọc vừa đánh vần... Bởi tên Em khó đọc quá hay là Vũ viết không thành một tên Em, có thể là cả hai, bởi :


    Anh vẫn biết thời gian không trở lại

    Đông đi rồi xuân chạm ngõ sáng nay

    Rất có thể khi bình minh thức dậy

    Giấc mơ xuân còn đọng dưới đêm dài


    Em mang nắng ngàn phương về hợp sắc

    Vườn xuân xanh rực rỡ nét môi hồng

    Liêu trai thế, phấn hương tình huyễn hoặc

    Anh còn gì với một vốc tay không ?

    ( Đợi xuân)


    À thì hóa ra Vũ vừa mê  vừa hát dưới chiều hoa của vỡ. Thảo nào mà Ti gôn! Ôi cái loài hoa mà cả hoa và lá đều có hình tim, những mảnh vỡ màu đỏ ghép lại thành tim... Thế là khi có gió xạc xào lay thì những mảnh vỡ đó lại va vào nhau, đay nghiến nhau mà ... máu và :


    Đôi tay ngày cũ đầy gió bụi

    Vốc mùa đau nhói tuổi thần tiên

    Người đi xa mãi, người đi mãi

    Vuốt mặt hằn lên nỗi muộn phiền

    ( buổi chiều Ti gôn)


    Lê Minh Vũ không làm thơ cho ai khác cả, cũng không phải cho mình. Anh làm thơ cho hoài niệm, cho cái khoảng trời tươi trong tháng ngày vô tư lự, cho cái khoảng trời của Em chỉ còn trong con mắt thức của nỗi nhớ. Khoảng trời của P.T.T.P? Nhưng anh còn vụng về lắm, thơ anh còn vụng về lắm. Đến nỗi chỉ để biểu đạt tình mình với Em của thơ thôi mà vẫn còn nhiều lúng túng và ngập ngừng. Ơ hay, có yêu thì nói, có thương thì mở, sao lại phải ngập ngừng như thế? Yêu thôi mà, thương thôi mà. Sao lại phải dè sẻn,quanh co, đè nén, để người xa rồi mới thảng thốt mà :


    Phố trầm hơn ánh nến

    Hắt hiu bóng trăng gầy

    Đêm thẫm màu ký ức

    Thơ lẫn vào men say


    Chạm tay vào nỗi nhớ

    Cháy tràn lời yêu xưa

    Phố ngìn năm vẫn đợi

    Em trở về hay chưa


    Ta giờ rêu hơn phố

    Hoài vọng ngày xa xưa ...

    ( Hoài phố)


    Ừ, thì đời vẫn cứ là đời, Em vẫn là em và thơ cũng vẫn là thơ thôi ...Tháng ngày vẫn thế! Lê Minh Vũ lặng cúi đi qua  Những mùa trăng  trong dáng của người đi mót, mót mãi không bao giờ đầy trái tim mình mà nghẹn nỗi Vòng nguyệt quế ngày thơ giờ chỉ còn nỗi ưu phiền , để khi trở về chốn cũ  Lại nhớ Ti gôn  mà vùi mình vào những trang tình dang dở mà Anh lại đọc thơ em  với niềm mong hong khô lại tháng ngày ướt đơn côi, dẫu nhiều khi Chuông điện thoại đã reo, nhưng cái trên tay Vũ chỉ là chênh vênh Phố xưa giờ rêu phủ/ Ai hát khúc phiêu bồng/ Ai hái nhành trinh nữ/ Giữa đồi chiều mênh mông ... tự thú nhận với chiếc bóng trên tường : Chuông điện thoại đã reo/ Là em mười năm cũ/ Vẫn giọng nói trong vao/ Đêm này anh mất ngủ...


    Nghe Lê Minh Vũ hát từ lúc ngày vừa nắng nghiêng giờ cũng đã muộn chiều... Chợt thấy mình dường như cũng muộn ! Thơ thường làm ta muộn hay lòng cũng đã muộn từ lâu? Thôi thì đừng trả lời câu hỏi ấy ! Cứ nghe thôi, để mới nghe  thì thấy có điều gì đó, rồi nghe nữa để thấy hình như là còn điều gì đó ... Rồi nghe để không thấy gì nữa cả, ngoài những sợi ngày muồn muộn rơi trên mái tóc nghiêng chiều ...


    Không Nói làm gì những lời to tiếng xa xăm ... Chỉ đơn thuần là nghe Lê Minh Vũ hát  ... và viết linh tinh về những gì  đọng lại trong trái tim mình với Buổi chiều Ti Gôn. Chiều của màu hoa tim vỡ !

                                                                                 

                                                                                                     Bình Dương

                                                                                          lúc muộn chiều 8/02/2010

  • linhnguyentu | 09 February, 2010 10:15


    Giọt mưa ngoan lau mắt đời nhem nhuốc
    Con phố gầy gặp lại dáng hình tôi
    May còn sót chút nỗi buồn nhóm lửa
    Kịp nhận ra nhau chung một hiên Người


  • linhnguyentu | 03 February, 2010 14:42

    1.Mưa thủy tinh


    Chầm chận về trong thánh thót serenade

    Cơn mưa cuối cùng của mùa thu

    Những phùng biệt đời người tự nhiên khép mở

    Dỗ chiều bằng một ánh nhìn


    Xa trong sương

    Viền đăng ten đỏ ngực áo em như đóa hoa lửa

    Cửa sổ choàng thức một giấc mơ

    Tự nhiên gió bồn chồn

    Tường cũ ánh trăng lay

    Những câu thơ lạ lẫm góc hồn

               chếnh choáng  ủ men cháy bừng những vạt say

    Dòng tóc xõa che nửa nụ cười em lừng sóng

               cuốn đêm trôi dạt về bát ngát trời dự cảm

    Của buồn, vui ...

    Lấp lánh ánh trăng vẽ lời phù chú

    Trên cành thời gian sương đang mỉa mai màu tóc

    Còn luống trì níu chút xanh

               trong màu lá thu thảng thốt lối đông hờ

    Vội ký thác vào thơ một dòng tên


    Những nẻo hoa rưng rưng say qua chiều dại dột

    Em thắp gì vào hoàng hôn tôi những quãng hương vời vợi âm buồn

    Khôi nguyên một niềm lạnh

    Chợt rét run từ trăm năm

    Em cười bằng nỗi nhớ sũng mùa trầm tư

               lanh canh rớt vào mơ nỗi giật mình

               qua tháng ngày bấp bênh thức ngủ

    Lặng lẽ những bậc đêm rụng tiếng nấc mơ hồ


    Thời gian ú tim qua âm vực rêu

    Dưới chân mưa những mảnh thủy tinh xô nhau mà vỡ

    Tiếng chuông cầu siêu cho côi đơn

               lênh loáng lạnh phổ hắt hiu lên tiếng gió hú

    Mắt chạm màu hoa trắng ...


    Cuối thu

    Tiếng hát của những chiếc lá đỏ

    Sau khoảng lạnh của trống ngồi nhóm lửa

    Lửa nhảy nhót viền đăng ten ngực áo em

    Hơ tay mà ấm !

    Mà nghe serenade chảy qua tiếng rơi của mưa

    Cơn mưa cuối cùng của mùa thu

    Giấc ngủ ùa về nhẹ nhàng khép cửa

    Mưa. Mưa. Mưa ...


    2. Vệt mùa đông


    Giật mình ...

    Những chuyến xe chở qua mùa vội vàng

    Giấc hoa nở muộn trong vườn không dám thở sợ chạm vào đông mà rũ

    Chẳng biết buồn hay vui ?!

    Hình như là vắng vẻ !


    Câu hát chưa về

    Em còn giăng lời nẻo xa ...

             chút nhói lòng cung âm chiều cúi mặt bước đi

    Sáu dây khẽ rung lên vì lạnh

    Trên ngón mỏi, những âm thanh quên lối

    Ngồi bên chiều ôm mặt mà khóc


    Thôi thì tự mình nghêu ngao !

    Chưa từng ai biết về hình hài của nỗi vui

              chỉ định nghĩa về nỗi buồn qua những giọt lăn tròn trên khóe lặng

    Ừ, bây giờ là mùa đông !

    Cỏ đôi khi biết mình vô nghĩa mà vẫn xanh

    Xanh. Xanh và ... xanh

    Chỉ những mộ phần bớt hoang bên cỏ?!

    Lá vàng từ mùa thu rụng trong mùa đông

    Nghe gió choàng tê vai, mưa lá vàng trên tay

               giữa cỏ xanh đông bừng lên thật đẹp

    Hóa ra buồn rất đẹp !

    Này ơi, có nghe cô đơn đang đứng cười mà gọi

               vô tư về thổ máu viết vào thơ ...


    Không. Đừng treo cổ những  cơn úa lên cành của nhựa

    Đừng trách chi cái lạnh mùa đông

    Có chăng tự mình chưa biết cách mà ấm

    Mặt trời là mặt trời

    Không thể là những vì sao le lói giữa màn đêm

    Cần sáng để nhận ra nhau

    Nắng để ấm nhau

    Và hát cho hồn nhiên về trong tiếng cười trổ ngần hoa nắng

    Hiển linh những câu thơ mặt người !


    Những chuyến xe vẫn chở mùa đi qua

    Bình thản ngắm nỗi nhớ buông xuống ngày lặng lẽ

    Serenade thánh thót buông trong chiều đông

    Dòng tóc em chảy thành mùa đông


    Mới hay mùa đông lạnh ấm cũng như người !

                                              

                                          

                                                02/02/2010

  • linhnguyentu | 02 February, 2010 10:56



    Lặn xuống đáy ly chiều

    Sóng men làm đôi cánh tay bải hoải

    Mắt em. Dải lục thủy trầm cô đơn


    Mặt trời đang tụng ca nỗi muộn

    Hoàng hôn đỏ

    Tôi bình thản vớt tiếng thở dài chết đuối từ dòng hải lưu ngầm

    Khâm liệm bằng xà cừ của hoang tích trầm lấp lánh trong vỏ trai buồn

    Có tiếng sóng vỡ ra từ ngàn năm


    Quanh tôi lá cát

    Quăng vào nhau gió

    Những bước chân rụng

                     vào mênh mông đêm không một dòng địa chỉ


    Em đã nhuộm vào chiều nơi đây màu của hoang mang

    Bằng tiếng cười của nắng, nước mắt mưa và khoảng rỗng của hơi thở

    Bằng xa xôi của mắt, bí mật của tóc

    Đường chân trời biến mất

    Hải đăng không mặc định giờ

    Bóng trăng hắt lên nỗi rờn rợn của sợ hãi


    Mây co rúm trong cơn trở mình của thủy triều

    Nơi giao thoa giữa ngày và đêm

                      thở hắt lên những tia chớp báo hiệu

    một cơn dông

    Những cơn dông trong trái tim yêu em ...


    Trồi lên từ đáy ly chiều

    Bên mép sóng

    Nằm ngửa mặt nhìn cơn dông vào đêm mà cười như không ...

                                                                30/1/2010

  • linhnguyentu | 27 January, 2010 10:28

    gió lạc ngày

    bàn tay khô gân lá đã nâu chiều vội

    bong vạt nắng cong khung nhìn rớm lạnh

    trăng ngẩn tò te ngoài cỏ

    serenade ngã sóng xoài dưới bậc thềm rêu


    khói thuốc lại ngỡ tóc bên ngày hoá khói

    y học vừa tìm ra hơn 4000 chất độc

    lại phì phèo thắp mình trên đốm đốm đỏ

    ừ thì cũng là một cách đốt mình !

    ngày mai còn lại thơ?!


    hôm qua bắt mạch cho mình

    nghe sác một dòng phía tâm

    thảo nào hôm nay vừa nhấp một ly
             đã nghe chiều chao đảo


    cung án đi lạc về đâu

    dẫu bất động cả chiều vào trầm mặc

    lênh đênh serenade

    thì ra mình ngồi trong sóng


    bấm đốt tìm phi tinh

    an tứ vào bát bạch

    độn nhầm cung thơ lạc ngũ hoàng

    à thì ra mình ngồi phía không vong


    cần học lại những điều không cần học

    để biết cần không ngay từ lúc không cần

                                  26/1/2010

  • linhnguyentu | 21 January, 2010 11:06

    ương ương thế cũng qua mùa dở dở

    cười khơi khơi để khóc cũng khờ khờ

    vạt đời lấm nào khôn khôn dại dại

    đôi khi buồn mang giặt hoá loang loang


    tưng tửng thế ngày vấp đêm loạng choạng

    rối tung thương nên nhớ cứ tùng phèo

    té giữa say đến đến kỳ cùng cái ngửa

    tưởng ngủ nào đâu biết cứ loay hoay


    không chiêm bao vẫn lầm rầm nói mớ

    hoá ra chiều ấm ớ nẻo ngơ ngơ

    ngao ngáo nắng trốn ngày như cá ngáp

    ngất ngất mưa luống cuống dáng cua bò


    khung ngày trống nên pha màu thế vậy

    chẳng qua buồn mang phết kín hoang mang

    kính hai tròng nên tỏ mờ lẫn lộn

    trắng xui đen tìm đỏ níu lên vàng ...


    ương dở thế hóa rồ lên tưng tửng

    vẽ mãi thành cả một bức lem nhem

    rồi cười cợt khôi hài mình vẽ giỏi

    tô nửa đời không hiện một màu Em

                       20/1/2001

1 2 3 4 5 6 7 8  Sau»