Này ơi ...

By Từ Linh Nguyên

Này kia đó nọ ... Ơi này ...

Chiều mưa cây gội cuộc bày đặt rơi

Tóc tơ dùng dắng phương đời

Tan là đã hợp mấy trời biệt ly


Từng là đã chín từng khi

Từng khi của những hoặc nghi từng chiều

Lũng ngày vừa chật màu rêu

Là đành tháng đuổi năm trều trật qua


Dốc cơn mê sảng giang hà

Rót nghiêng cồn bãi một ngà ngà say

Ngửa mùa xem vết chỉ tay

Ngổn ngang cỏ lá bày bày thắm phai


Nhặt lên một lá ngày hoai

Mưa lem ướt mặt hơn vài nhớ quên

Này đâu tuổi này đâu tên ?!

Này đâu ... đâu giữa triền miên bãi bờ


Thắp mùa một nén bơ vơ

Gọi nhau về lại mùa thơ ngây. Cười

Có vài tiếng trẻ khóc chơi

Thời gian rớt mỏng đôi lời võng xưa 
 
                                      Thu mưa 2010

More...

Nhuộm trắng cho khuya ...

By Từ Linh Nguyên

                                                                        Bởi tổ quốc bốn ngàn năm trồng lúa

                                                Gieo gian lao vào khói cơm chiều

                                                Tôi có nghĩa gì chơi trò rơm rạ

                                                Câu thơ mùi đỏm dáng cỏ ven đê ...

                                                           (Cầu hồn - NHHM)


Chênh vênh đứng bên vực ghềnh xối thác ta ngã vào nhoi nhói rêu đá tai mèo niềm đau có vị ngọt của nước mắt tiếng khóc trẻ cắt nhau bên bờ ruộng. Cội nguồn ...


Gió trở mang mùi bùn mùi rạ thối cánh đồng ngập nước sau gặt. Bất giác nhớ cái lạnh của những ngày áo ướt. Con cá nhỏ là thặng dư của tuổi ngây bì bõm cánh đồng gầy  đánh nhau chia phần sau tiếng tao mày  những vòng tay bùn ôm nhau cười ... Nắng. Ấu thơ ơi !


Ta quên ta khóc ròng ngày đói lả trộm gạo cho người người chết nói lời người đang sống tiếng lanh canh của đồng tiền sấp ngửa vui và buồn linh thiêng rớt ra từ bàn tay gieo ...


Ba mươi bảy vòng quay trái đất lục địa eo sèo ngày chợ vắng xanh và run thâm bầm những đêm bã mía quầng mắt mẹ  củi sôi như tiếng nấc đời ê a vài tiếng kinh cầu phận chát khúc thừng buộc cửa kèn kẹt đêm bão. Lá chuối phận người trước gió gà mái gáy âu lo phập phều đêm mồ hôi nhỏ giọt bão giông đồng nghĩa với hơi thở trầm lối mòn sau trước người còn ru nhau ... ?!


Những bài thơ học thuộc lòng ta vẽ nhau ngôn ngữ đánh lừa cái đói. Vá chằng vá đụp những tấm lòng mà sẻ chia nhau. Địu những buồn riêng về sa mạc ta lụa tằm những giấc mơ vó ngựa thồ ... Ta khát cái hồn nhiên đàn gà nhép. Thờ phụng thiêng liêng đôi cánh gà mẹ ngày quạ đói. Lũ mạ xanh đồng ...


Tự ngạo mạn cười cợt những phiếm dụ từ kinh điển khóc hiền trên mòn lối quê đi tự hỏi lối làng chưa đầy 01 km gập ghềng sống lưng trâu mà sao cánh diều vút cao thách thức chiều cao với trái đất  ca dao hơn bốn ngàn năm còn tứa máu tay cầm ...


Xấu hổ về những câu thơ còi lời kinh giấy tã khi lòng chưa đủ cho một giọt bùn nói gì chốn bao la vục mặt vào vú mẹ tất cả những vô biên không xứng một từ...


Có tiếng trở mình đêm em mơ hồ từ bên kia vọng lại. Mùa thu! Câu hát à ơi ru lá vàng về ấm cội  tiếng hát nhọc nhằn. Mẹ và em - như nhau thôi lối đi có người sau và trước dải yếm đào và vầng trăng đẫm nước mắt dấu chân đêm treo trả với mặt trời. Những thế kỷ ôm nhau khóc vùi cho những thằng đàn ông làm thơ ...


Ta ước mình còn một giọt nước mắt rơi vào hư không ...

                                                 
                                                                  1h30/ 20/8/2010

More...

Là thế đó ...

By Từ Linh Nguyên

Là thế đó! Đỏng đảnh mùa trở giấc

Nhập nhoạng chiều và lũng sũng lời mưa

Nhếch nhác ta những vòng cua bất chợt

Tướp te buồn ... đá sỏi cuội phân bua


Tàn tàn nhớ. Quán hờ. Bia sủi bọt

Thì ê a cũng đỡ bớt xiêu ngày

Tưng tửng gọi : Ơi này kia đó nọ ...

Ghét nhau chưa mấy độ bưa chầy ?!


Là thế đó ! Đêm hay ngày cũng đó !

Nhóm hôn mê hun khói mịt hôn hoàng

Đốm đỏ rát bợt môi cười lạnh sóng

Nghênh nghếch đời ngóng hút bến hoang mang


Tàn cây mỏi lũ mây hờn chập choạng

Rủ nhau đi tự vẫn cuối sông mờ

Du tử hát ... bầy say lần dốc quạnh

Mặc vui buồn  lơ xụi gác hênh hơ


Là thế đó ! Cũng ươn lườn thế đó !

Thì lôi thôi đạo mạo cũng con - người

Say cho tận đến kỳ cùng cái ngửa

Ngẫm trần truồng- mũ áo. Khác chi ... Thôi


Ly chưa cạn. Rót rồi! Thôi cứ uống

Ngày hôm nay chưa cạn nói gì mai

Xin đừng khóc dẫu lòng loang nước mắt

Buồn hay vui cũng thế. Nói chi dài ...

                                    
                                              11/08/2010

More...

Quê với ngày mưa ...

By Từ Linh Nguyên

Trời không nắng trời không mưa

Ta về đi với lưa thưa ngày buồn


Thấp cao thương mấy cánh chuồn

Tìm nhau lấm cả chiều hôm gió nhàu


Ngòai sông nước đổ về đâu

Nửa bóng đò nửa mái sầu chênh vênh


Lá theo nhau phủ mặt ghềnh

Những đời rêu dỗ chông chênh bước làng


Dăm ba đứa trẻ lang thang

Đuổi con diều thả trâu hoang cuối ngày


Xơ rơ chim nhỏ gọi bầy

Tiếng kêu nhói tận luống cày vừa đêm


Ta về nghe nhớ đòi tên

Chỗ ngồi vừa vặn một thềm mưa. Mưa ...

                            

                                   6/96/2010

More...

Chỉ mong mắt bị bỏ bùa

By Từ Linh Nguyên

 

Mặt trời đậu phía bãi sông

Tôi còn mang một chút lòng ra phơi

Chẳng may sóng vỗ đi rồi

Còn tôi với cái không tôi trở về


Từ ngày phố đến thay quê

Lời ru bạc phếch bên lề nắng mưa

Vắng rồi kẽo kẹt võng đưa

Tiếc thèm nhớ tiếng đò đưa bên lòng


Bây giờ ngày tháng bớt trong

Đêm rằm mà thấy trăng cong trên trời

Mẹ đem chổi quét lá rơi

Quét vun thành đống những lời ru nhau


Bồn chồn ngó trước tìm sau

Đâu rồi hương bưởi hương cau ngại ngần

Chỉ nghe tiếng nhạc xập xình

Mấy em cười nói tỏ tình xôn xao


Tôi cười mà mắt buồn nao

Chợt thương cái thuở yếm đào trăng ngân

Gói khăn trao gửi duyên thầm

Bây giờ điện thoại ghi âm hẹn thề


Còn vài vạt ruộng ngoài kia

Vẫn mơ những giọt sương khuya ủ mùa

Chỉ mong mắt bị bỏ bùa

Tôi chiêm bao lại những mùa quê thơm

More...

Ru khuya một bóng trăng đầy ...

By Từ Linh Nguyên


1.

Đớ ương hát nhảm với ngày

Í ơ dăm tiếng đặt bày dửng dưng

Gặp mình với cả rưng rưng

Buông chiều... Vừa đến lưng chừng là mưa


Xa xôi khuất nẻo gió đùa

Biết ai bước lạnh dọc mùa suông bôi

Ta về gom ánh ngày rơi

Thắp mang trả bóng trăng ngời cho nhau


2.

Bồi hồi con sóng xô mau

Lỡ mang cái rét làm đau mặt ghềnh

Khi chiều run giữa lênh đênh

Giật mình sông mới hay mình tả tơi


Đ
ừng nhau xẻ tiếng chia lời

Chẳng qua cũng một tơi bời đó thôi

Nhặt viên sỏi ném lên trời

Để đêm vỡ xuống mặt người xơ rơ


3.

Thương ngày chim mỏi chơ vơ

Cứ lo chân bám cành ngờ mà run

i đời dâu biển xanh um

Biết đâu lưới cạm cụm lùm nơi đâu


Cùng
đêm ngồi với trăng thâu

Thức hong khô phía cỏ nhàu cho khuya

Nhắn tin gửi sáng mai về

Vạt ban mai ấm sưởi mê mải dòng


4.

Bất cần mắc nợ long đong

Thả trăng đầy cả một dòng sông yêu

Ngủ đi. Mắt đã muộn nhiều

Ngủ đi. Sóng vẫn muôn chiều ru nhau


Dẫm dò chi mấy nông sâu

Tháng năm trên mặt địa cầu vẫn xanh

                                      07/12/2009

More...

Mắt lệ cho người ...

By Từ Linh Nguyên

                                                                                  Nhạc:           Từ Công Phụng

                                                                                  Hát:                Tuấn Ngọc



Trong một khoảng lặng chiều bên ly sóng sánh những giọt hoàng hôn muộn ... Không biết ngoài kia sương bay hay là những câu hát Tuấn Ngọc loang đầy góc vắng? Mà chiều chợt xa mờ tay chợt chơi vơi những tơ lòng run bắn ... Năm tháng cơ hồ tan ra từ khoé mắt gọi về trên chông chênh bậc thềm những giọt mưa hoang:


Mưa xói dấu chân em qua cầu theo những cánh rong trôi trên niềm đau. Đời em đã khép ... đi vội vàng tình ta cũng lấp lối thiên đàng. Như cánh chim khuất ngàn như cánh chim khuất ngàn. Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu...


Ừ rồi những bước chân sẽ mang tháng năm khuất vào cõi mù tăm của dòng gió bụi đời người như những bông cỏ lông chông lăn theo những cánh gió không nhà. Những trải nghiệm làm cho người ta biết sống thế nào để an toàn hơn bình yên hơn trên bình diện cuộc sống. Nhưng cũng chính những trải nghiệm lại làm cho người ta đớn đau hơn ngậm ngùi hơn khi đối diện mình nơi vực ghềnh của trái tim với những chớp bể mưa nguồn ký ức. Tiếng hát vút lên mang theo những uẩn ức chất ngất  Đời em đã khép ... đi vội vàng rồi buông rơi thành những mảnh vỡ trải dài mênh mang nẻo lòng thiêm thiếp trầm mặc Như cánh chim khuất ngàn như cánh chim khuất ngàn ...Trong tiếng vỡ đó người đã quỳ xuống nền kỷ niệm mắt hút nhìn những cánh chin khuất ngàn xa vắng run run vun những mảnh thủy tinh sắc lạnh mà  không hay những ngón trần tứa máu   hoảng hốt lối thiên đàng cỏ rêu kín nẻo và lòng lạnh đắng tiếng yêu thương. Không một trách cứ nào không một oán hờn nào. Chỉ là lòng vắng hoang  và người hát hay người đang khóc? Những âm thanh như tiếng nấc đứt đoạn trong cổ họng phơi chiều lên ngàn kim ngồi nghe và uống sũng hồn những giọt tái tê:


Mưa xói đấu chân em qua cầu theo những cánh rong trôi trên niềm đau ... Thời nào yêu hết trái tim buồn lời nào yêu hết trái tim buồn ... Xin giữ cho mắt lệ xin giữa cho mắt lệ nhoà theo từng bước chân người chốn vời ...


Ừ thì em đi! Một cõi yêu thương lìa bỏ đời người phùng biệt ai ngờ ! Ừ thì em đi sao đôi mắt vẫn ở lại đây và đẫm buồn chi thế bước chân đi dùng dằng chi thế? Để viết một đời hát một đời bạc trắng một đời vẫn thảng thốt thời nào yêu hết trái tim buồn lời nào yêu hết trái tim buồn ... Hỏi và vô phương trả lời hỏi để phách vía rời bỏ xác thân rũ vào mênh mông dòng kiếm tìm hoang lạc... Có ai biết tình là gì yêu thương là gì tròn méo ra sao mà tháng năm cứ xoay vòng những khóc cười cho ta mãi lăn lóc giữa huyền hồ  ảo mị ? Ru người rồi ru ta ... Sau những tiếng ru ấy liệu có vá lành một hồn rách rưới hay chỉ lại tấy sưng thêm những cú đời té vấp lối đông miên:


Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức sẽ nhạt nhoà từ ngàn năm nữa khi em khóc hồn nhiên. Nỗi buồn phiền ngày tàn hơi ấm. em thấy không cõi đời vô vọng ....


Một niệm khúc buồn ! Đời người phải chăng là những niệm khúc buồn ?... Mới hay tình yêu luôn là một điều gì đấy quá vô tâm Tình là giọt nước mắt vô tâm ướt mãi trái tim người ( TLN) để có khi khiến người đang sống đây mà như đã qua ngàn năm ấy . Biết nói gì ? Thôi đã sinh ra làm một kiếp người thì xin cứ yêu cứ niệm cho nỗi đau khôn lớn cho những chiều trôi ...


Xin em hãy cho tôi tạ tình khi em đã đi qua quãng đời tôi. Dù một khoảnh khắc ...sớm phai tàn và lệ em rớt trên môi nhạt. Đôi mắt em rất buồn đôi chúng ta rất buồn ... và câu tình cũ xin gửi .... cho đời
...


Rượu chợt đắng cả chiều... Vốn không bao giờ muốn khép lại một ngày như thế nhưng bài hát vọng ra từ ô cửa nhà ai sao vô tâm đến vậy và Tuấn Ngọc sao vô tâm đến vậy cho tiếng hát cứ xô chiều đuối xuống vũng đêm hoang Đôi mắt em rất buồn đôi chúng ta rất buồn ...Mình có bao giờ như thế không em.  Mình có bao giờ như thế không em ?!


Nhưng chợt gặp những dòng rất buồn và anh hiểu ...

                                                                                             
                                                                                Bình Dương buổi chiều rơi

                                                                                               25/4/ 2010

More...

Điêu khắc

By Từ Linh Nguyên

Người buồn gì dấu mình kiếp đá

Mấy trăm năm sạm mặt gió ngàn

Dửng dưng đứng không hay đời ấm lạnh

Cuộc hoán đổi buồn như tiếng trần gian


Bao lớp thu mờ chuyện thế đa đoan

Ngày đã sáng đời về trong ánh nhạc

Đã xa lắc ... những vương triều vong lạc

Mộng son vàng năm tháng ngả nghiêng rơi ...


Ngày bây giờ khác lắm. Cố nhân ơi !

Ngựa buông vó và người về xứ sở

Không ai nhắc phía ngày xưa bồi lở

Giáo gươm chìm cho ngô lúa hồi sinh ...


... Gió thổi bụi vòm chiều đau lá trút

Hơi thu sương rờn rợn da người

Loang rêu cỏ áo bào phai gió trận

Chiến tích ngủ vùi trong đám lá khô rơi


Thôi đừng buồn! Cuộc sống mãi sinh sôi

Trái rụng xuống cho ngày cây biếc nụ

Bỏ kiếp đá để nụ cười lấp phủ

Rũ đau buồn .... cho tiếng hát lên tim

More...

vết đêm ...

By Từ Linh Nguyên

                                                         (Thôi về đi ! Đường trần đâu có gì... tóc xanh mấy mùa  ...)

                                                                                TCS


bởi thời gian chưa từng quay trở lại

trên cành kia nắng đã tắt bao giờ ?

ta cứ hát như quên rằng đã nhớ

thuở rông rài thả sóng níu mây bay ...


tóc lặng xế như đêm từng khói thuốc

vẽ vòng tròn đau những bánh xe lăn

ngập nghềnh thế đoạn đời kia cứ ngỡ

bình yên thơ... mưng mủ vết tay trầm !


nghe ngoài đó bãi thầm chân cò vạc

giấc đời xa ri rỉ dạ trùng kêu

mùa nói gì giật mình cây khép bóng ?

bến bờ nghiêng bước gió trật trều


mênh mông thế vòm đêm âm ỉ cháy

lá trăng buồn xao xác trắng hiên ngơ

sương phủ dụ những quầng khuya hốc hác

phía sông trôi lặng đắng tiếng ru khờ


chẳng thể vớt ngày xuôi về đêm ngược

nên lẻ bìa ra đứng ngó sương rơi

tay vuốt mặt nghe đêm phờ phạc rụng

nhức gai khuya lành lạnh xước qua trời

                                  
                                 9/04/2010

More...

Giấc mơ trưa

By Từ Linh Nguyên

                                                 ( Viết cho SN mình 38 mùa 38 giấc miên vu)

                                               Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu
                                               Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu đã xa.
                                               
                                                              ( Bùi Giáng) 

 

 


Dạ thưa mây bay trên cao

Tôi giờ rất mực cúi chào vô biên

Cúi vào sóng giấc vu miên

Chào nhau biền biệt đôi triền lau hoang


Dạ thưa gió đi ngang tàng

Tôi giờ rất đỗi huy hoàng tụng ca

Tụng đường nhưng nhức phôi pha

Ca buôn buốt nẻo mù sa xa mù


Dạ thưa mưa sũng ngàn u

Tôi giờ rất mực ngồi ru lạnh lùng

Ngồi lênh đênh phía muôn trùng

Ru phều phập mé dửng dưng bọt bèo


Dạ thưa nắng khát lừng reo

Tôi giờ rất đỗi đèo heo hút về

Đèo theo bề bộn nhiêu khê

Hút qua ấm ớ hội tề dại khôn


Dạ thưa xác. Dạ thưa hồn

Dạ thưa phách vía lạc buồn về chưa

Giật mình. Ôi giấc mơ trưa !

Nghe mồ hôi hột đẫm vừa một cơn

                 
                                28/3/2010

More...