Này ơi ...

By Từ Linh Nguyên

Này kia đó nọ ... Ơi này ...

Chiều mưa cây gội cuộc bày đặt rơi

Tóc tơ dùng dắng phương đời

Tan là đã hợp mấy trời biệt ly


Từng là đã chín từng khi

Từng khi của những hoặc nghi từng chiều

Lũng ngày vừa chật màu rêu

Là đành tháng đuổi năm trều trật qua


Dốc cơn mê sảng giang hà

Rót nghiêng cồn bãi một ngà ngà say

Ngửa mùa xem vết chỉ tay

Ngổn ngang cỏ lá bày bày thắm phai


Nhặt lên một lá ngày hoai

Mưa lem ướt mặt hơn vài nhớ quên

Này đâu tuổi này đâu tên ?!

Này đâu ... đâu giữa triền miên bãi bờ


Thắp mùa một nén bơ vơ

Gọi nhau về lại mùa thơ ngây. Cười

Có vài tiếng trẻ khóc chơi

Thời gian rớt mỏng đôi lời võng xưa 
 
                                      Thu mưa 2010

More...

Nhuộm trắng cho khuya ...

By Từ Linh Nguyên

                                                                        Bởi tổ quốc bốn ngàn năm trồng lúa

                                                Gieo gian lao vào khói cơm chiều

                                                Tôi có nghĩa gì chơi trò rơm rạ

                                                Câu thơ mùi đỏm dáng cỏ ven đê ...

                                                           (Cầu hồn - NHHM)


Chênh vênh đứng bên vực ghềnh xối thác ta ngã vào nhoi nhói rêu đá tai mèo niềm đau có vị ngọt của nước mắt tiếng khóc trẻ cắt nhau bên bờ ruộng. Cội nguồn ...


Gió trở mang mùi bùn mùi rạ thối cánh đồng ngập nước sau gặt. Bất giác nhớ cái lạnh của những ngày áo ướt. Con cá nhỏ là thặng dư của tuổi ngây bì bõm cánh đồng gầy  đánh nhau chia phần sau tiếng tao mày  những vòng tay bùn ôm nhau cười ... Nắng. Ấu thơ ơi !


Ta quên ta khóc ròng ngày đói lả trộm gạo cho người người chết nói lời người đang sống tiếng lanh canh của đồng tiền sấp ngửa vui và buồn linh thiêng rớt ra từ bàn tay gieo ...


Ba mươi bảy vòng quay trái đất lục địa eo sèo ngày chợ vắng xanh và run thâm bầm những đêm bã mía quầng mắt mẹ  củi sôi như tiếng nấc đời ê a vài tiếng kinh cầu phận chát khúc thừng buộc cửa kèn kẹt đêm bão. Lá chuối phận người trước gió gà mái gáy âu lo phập phều đêm mồ hôi nhỏ giọt bão giông đồng nghĩa với hơi thở trầm lối mòn sau trước người còn ru nhau ... ?!


Những bài thơ học thuộc lòng ta vẽ nhau ngôn ngữ đánh lừa cái đói. Vá chằng vá đụp những tấm lòng mà sẻ chia nhau. Địu những buồn riêng về sa mạc ta lụa tằm những giấc mơ vó ngựa thồ ... Ta khát cái hồn nhiên đàn gà nhép. Thờ phụng thiêng liêng đôi cánh gà mẹ ngày quạ đói. Lũ mạ xanh đồng ...


Tự ngạo mạn cười cợt những phiếm dụ từ kinh điển khóc hiền trên mòn lối quê đi tự hỏi lối làng chưa đầy 01 km gập ghềng sống lưng trâu mà sao cánh diều vút cao thách thức chiều cao với trái đất  ca dao hơn bốn ngàn năm còn tứa máu tay cầm ...


Xấu hổ về những câu thơ còi lời kinh giấy tã khi lòng chưa đủ cho một giọt bùn nói gì chốn bao la vục mặt vào vú mẹ tất cả những vô biên không xứng một từ...


Có tiếng trở mình đêm em mơ hồ từ bên kia vọng lại. Mùa thu! Câu hát à ơi ru lá vàng về ấm cội  tiếng hát nhọc nhằn. Mẹ và em - như nhau thôi lối đi có người sau và trước dải yếm đào và vầng trăng đẫm nước mắt dấu chân đêm treo trả với mặt trời. Những thế kỷ ôm nhau khóc vùi cho những thằng đàn ông làm thơ ...


Ta ước mình còn một giọt nước mắt rơi vào hư không ...

                                                 
                                                                  1h30/ 20/8/2010

More...

Là thế đó ...

By Từ Linh Nguyên

Là thế đó! Đỏng đảnh mù